Mộc cầm

Bách khoa toàn thư mở Wikipedia
Bước tới: menu, tìm kiếm
Mộc cầm
Mộc cầm
Nhạc cụ gõ
Phân loại nhạc cụ theo Hornbostel-Sachs 111.212
(trực tiếp đánh bằng dùi)
Thiết kế Thời cổ đại

Mộc cầm, tiếng Anh: Xylophone (Từ chữ Hy Lạp ξύλονxylon, "wood"[1] + φωνήphonē, "sound, voice",[2] có nghĩa là "wooden sound" - âm thanh của gỗ) là một loại nhạc cụ bao gồm các thanh gỗ (hoặc loại hiện đại được thay thế bằng các ống kim loại) xếp lại với nhau đặt trên một ống bầu rỗng, các ống bầu này sẽ phát ra âm dội. Người ta sẽ sử dụng dùi đánh lên các thanh gỗ (hoặc kim loại) để tạo ra âm thanh, vào thời cổ đại, dùi được làm từ thân cây liễu. Mộc cầm xuất hiện vào khoảng 2000 năm trước Công nguyên ở khu vực Đông Nam Á, chiếc cổ nhất được phát hiện đang được trưng bày tại Thư viện nhạc giao hưởng ở Viên, Áo[3][4], một mẫu đàn phím gỗ với kiểu dáng tương tự cũng được tìm thấy tại Trung Quốc.

Tham khảo[sửa | sửa mã nguồn]

  1. ^ ξύλον, Henry George Liddell, Robert Scott, A Greek-English Lexicon, on Perseus
  2. ^ φωνή, Henry George Liddell, Robert Scott, A Greek-English Lexicon, on Perseus
  3. ^ “The Xylophone”. Concertgoersguide.org. Truy cập ngày 1 tháng 11 năm 2011. 
  4. ^ “Vienna Symphonic Library Online”. Vsl.co.at. Truy cập ngày 1 tháng 11 năm 2011.