MPEG

Bách khoa toàn thư mở Wikipedia
Bước tới: menu, tìm kiếm

MPEG là tên viết tắt của "Nhóm các chuyên gia ảnh động" (The Moving Picture Experts Group) là một sản phẩm nhóm mang tính ISO/IEC được phát triển cho các thiết bị âm thanh và hình ảnh bằng cách nén dữ liệu chuẩn. Chuẩn MPEG lần đầu tiên được ra mắt vào tháng 5 năm 1988 tại Ottawa, Canada. Cho đến ngày nay, MPEG đã phát triển hơn 350 thành viên từ các hội nghi trên tất cả các lĩnh vực công nghiệp, các khu nghiên cứu, đến các trường đại học. Tiêu chuẩn chính thức của MPEG là ISO/IEC JTC1/SC29 WG11. MPEG (Được phát âm là EM-peg) được chuẩn hóa theo định dạng nén và các chuẩn phụ thuộc như sau:


• MPEG-1: Viết tắt của chuẩn video và audio nén. Sau đó được sử dụng như là chuẩn dành cho đĩa VCD (Video CD) và chứa cả âm thanh thông thường ở lớp 3 (MP3) là dạng âm thanh nén.

MPEG-2: Truyền tải, hình ảnh và âm thanh trên các kênh truyền hình, quảng bá chất lượng cao. Được sử dụng cho các buổi phát hình ATSC, DVBISDB, các dịch vụ truyền hình kỹ thuật số vệ tinh, truyền hình cáp và dành cho định dạng đĩa DVD.

• MPEG-3: Nguyên bản được thiết kế dành cho HDTV, nhưng bị loại bỏ khi phát hiện ra MPEG-2 (với tên đuôi) phù hợp với HDTV (Đừng nhầm với MP3, được định nghĩa là MPEG-1 lớp 3)

• MPEG-4: Phát triển từ MPEG1 với sự hỗ trợ về âm thanh, hình ảnh, “vật thể”, và nội dung 3 chiều, mã hóa bitrate thấp và hỗ trợ Quản lý quyền số hóa. Có một vài chức năng mới hơn (MPEG-2) với hiệu quả âm thanh và hình ảnh chuẩn. Chứa cả các định dạng MPEG-2 video thay thế)