Macaron

Bách khoa toàn thư mở Wikipedia
Bước tới: menu, tìm kiếm
Bánh Macaron
Mararon "cầu vồng ăn được" của thương hiệu Ladurée, Paris
Macaron của Ladurée

Macaron (Phát âm tiếng Pháp: [makaˈʁɔ̃])[1][2] là một loại bánh ngọt của Pháp được làm từ lòng trắng trứng, đường bột, đường cát, bột hạnh nhân và thêm màu thực phẩm. Nhân bánh thường được lấp đầy với mứt, ganache hoặc kem bơ kẹp giữa hai mặt bánh. Thưởng thức macaron, người ta có thể tìm thấy từ những hương vị truyền thống như mâm xôi, sô cô la, cho đến những hương vị mới như nấm và trà xanh.

Cái tên "macaron" bắt nguồn từ một từ tiếng Ý là "maccarone" hoặc "maccherone", có nghĩa là nghiền nát. Kể từ khi từ "macaroon" trong tiếng Anh còn có thể chỉ bánh dừa giòn (coconut macaroon), nhiều người đã lựa cách viết tiếng Pháp để phân biệt hai thứ bánh trong tiếng Anh. Tuy nhiên, điều này lại gây nhầm lẫn về cách viết chính xác của bánh bích quy. Một số công thức nấu ăn loại trừ việc dùng "macaroon" để chỉ bánh macaron trong khi những người khác lại nghĩ hai từ này đồng nghĩa với nhau.[3]

Ở Việt Nam món bánh này trở thành lựa chọn yêu thích của thực khách tại các cửa hàng Brodard

Lịch sử[sửa | sửa mã nguồn]

Mặc dù được coi là có xuất xứ từ Pháp nhưng vẫn có nhiều cuộc tranh luận về nguồn gốc của macaron. Theo Larousse Gastronomique đã dẫn, macaron ra đời năm 1791 trong một tu viện gần Cormery. Một số người cho rằng chiếc bánh có nguồn gốc từ những đầu bếp bánh ngọt Ý đã theo Catherine de Médicis sang Pháp năm 1533, khi bà kết hôn với vua Henri II của Pháp.[4]

Trong những năm 1830, macaron được phục vụ từng đôi một và được ăn kèm với mứt, rượu mùi và gia vị. Chiếc macaron được biết đến ngày nay được gọi là "Gerbet" hoặc "Paris macaron", là sự sáng tạo của Pierre Desfontaines ở cửa hàng bánh ngọt Pháp Ladurée.[5] Macaron ngày nay gồm có hai đĩa bánh trứng meringue hạnh nhân kẹp một lớp đầy bơ, mứt hoặc ganache ở giữa.[5][6]

Biến thể[sửa | sửa mã nguồn]

Các vùng miền ở Pháp[sửa | sửa mã nguồn]

Một số thành phố và địa phương của Pháp đã chiếm một lịch sử dài cũng như nhiều biến thể, đặc biệt là Lorraine (NancyBoulay), Xứ Basque (Saint-Jean-de-Luz), Saint-Emilion, Amiens, Montmorillon, Le Dorat, Sault, Chartres, CormeryJoyeuse.

Macaron của các thành phố ở Amiens bao gồm hạnh nhân, hoa quả và mật ong, đã có từ thế kỷ 16. Nó dai hơn và không ngọt ngào như ở Paris.[7]

Các thành phố ở Montmorillon thì có riêng một bảo tàng macaron. Maison Rannou-Métivier là bánh macaron lâu đời nhất ở Montmorillon, có niên đại từ năm 1920. Công thức truyền thống làm macaron ở Montmorillon vẫn không đổi thay trong hơn 150 năm.

Các thị trấn của Nancy, vùng Lorraine thì có một câu chuyện riêng về lịch sử của macaron. Người ta kể rằng, nữ tu viện trưởng của Remiremont đã lập ra chế độ ăn uống "Dames du Saint-Sacrement" với các quy định nghiêm ngặt cấm dùng thịt. Và hai chị em nữ tu Marguerite và Marie-Elisabeth đã tạo ra macaron Nancy để thỏa mãn yêu cầu đó. Họ được gọi là "chị em macaron" (Les Soeurs Macarons) và năm 1952, được thành phố Nancy tôn vinh ở Rue de la Hache, nơi chiếc bánh được sáng tạo ra.[8]

Thụy Sĩ[sửa | sửa mã nguồn]

Bánh Luxemburgerli (hay Luxembourger) của Thụy Sĩ cũng tương tự như macaron của Pháp nhưng nhỏ và nhẹ hơn.[9]

Nhật Bản[sửa | sửa mã nguồn]

Ở Nhật macaron thường được gọi là "makaron".[10] "Makaron" có những biến thể phổ biến rộng rãi mà lạc được thay thế cho hạnh nhân và hương vị bánh làm theo phong cách wagashi.

Hàn Quốc[sửa | sửa mã nguồn]

Macaron cũng khá phổ biến ở Hàn Quốc và mang nhiều hương vị giống như những hương vị có thể tìm thấy ở nước Pháp.

New Zealand[sửa | sửa mã nguồn]

Hiện nay, hầu hết các cửa hàng bánh ngọt ở New Zealand sản xuất macaron ở cả ba trung tâm chính Auckland, Wellington và Christchurch. Họ cung cấp bánh tới bất cứ nơi nào trong nước cả về đêm nên bánh gần như còn tươi ngon. Nhưng những khu chợ tươi sống (như Moore Wilsons ở Wellington), các quán cà phê và quán ăn đặc biệt mới là những nơi tốt nhất để tìm thấy macaron.[11]

Sự phổ biến[sửa | sửa mã nguồn]

Ở Paris, cửa hàng bánh ngọt Pháp Ladurée[5][12] nổi tiếng là nơi làm ra những chiếc bánh macaron chất lượng với cả những hương vị mới hay truyền thống. Có những cửa hàng nổi tiếng khác cũng làm macaron như Pierre Hermé và Fauchon.[13] Ở Pháp và Úc, McDonald's cũng bán macaron trong McCafés.[1]

Bên ngoài châu Âu, bánh còn có sức hấp dẫn ở Mỹ[14][15], Canada[16] và Nhật Bản. Gần đây New York và Toronto đã chứng kiến sự tràn ngập của những cửa hàng macaron.

Macaron theo phong cách "Laduree" có thể được tìm thấy ở những nhà hàng, quán cà phê nổi tiếng tại Los Angeles Bottega Louie or Napoleon's Macarons.

Ở Úc, có một chương trình truyền hình mang tên "Zumbo" dựa trên Zumbo Adriano, một đầu bếp chuyên về macaron.

Tham khảo[sửa | sửa mã nguồn]

  1. ^ a ă Jargon, Julie (2 tháng 3 năm 2010). “Mon Dieu! Will Newfound Popularity Spoil the Dainty Macaron?”. The Wall Street Journal. Truy cập ngày 29 tháng 12 năm 2010. 
  2. ^ http://www.sunjournal.com/macaron
  3. ^ Macaron vs Macaroon, Foodpr0n.com
  4. ^ History of Macarons, Madmacnyc.com
  5. ^ a ă â The story of the Macaron, Laduree.fr
  6. ^ Macarons, the Daddy Mac of Cookies, Fox News
  7. ^ Macarons d’Amiens, Saveursdumonde.net
  8. ^ Notre Histoire Maison des soeurs, Achat-nancy.com
  9. ^ Luxemburgerli – die luftig leichte Versuchung, Spruengli.ch
  10. ^ ジャン=フィリップ・ダルシー「夏の新作マカロン」, Fukui News
  11. ^ “French fancy rivals humble cupcake”. Sunday Star Times. 22 tháng 5 năm 2011. Truy cập ngày 20 tháng 6 năm 2011. 
  12. ^ Reed, M. H. (29 tháng 1 năm 2009). “Macaroon Delight”. The New York Times. Truy cập ngày 29 tháng 12 năm 2010. 
  13. ^ Denn, Rebekah (25 tháng 10 năm 2009). “French macarons are sweet, light and luscious”. The Seattle Times. 
  14. ^ Greenspan, Dorie (1 tháng 4 năm 2010). “Macarons: New to The Easter Parade This Year”. Los Angeles Times. Truy cập ngày 29 tháng 12 năm 2010. 
  15. ^ “Move Over, Cupcake: Make Way For The Macaroon”. NPR. 12 tháng 2 năm 2010. Truy cập ngày 29 tháng 12 năm 2010. 
  16. ^ “Macaron mania hits Montreal - finally!”. The Gazette (Montreal). 11 tháng 10 năm 2008. Truy cập ngày 29 tháng 12 năm 2010. 

Liên kết ngoài[sửa | sửa mã nguồn]