Mai Đức Chung

Bách khoa toàn thư mở Wikipedia
Bước tới: menu, tìm kiếm
Mai Đức Chung
Thông tin cá nhân
Ngày sinh 1951 (62–63 tuổi)
Nơi sinh    Hà Nội, Việt Nam
Vị trí nhiều vị trí
Thông tin về CLB
CLB hiện nay CLB Thanh Hóa
CLB chuyên nghiệp1
Năm CLB Số trận
(bàn thắng)*
-1984 Xe ca Hà Nội
Tổng cục Đường sắt
   
Đội tuyển quốc gia
1981-1984 Việt Nam
Sự nghiệp HLV
2003-2005
2007
2008
2009-2010
2010-2011
2012
2013-2014
2014-
Nữ Việt Nam
Việt Nam (trợ lý)
U-22 Việt Nam
Becamex Bình Dương
Navibank Sài Gòn
U-19 Việt Nam
CLB Thanh Hóa
Nữ Việt Nam

1 Chỉ tính số trận và số bàn thắng
được ghi ở giải Vô địch quốc gia.
* Số trận khoác áo (Số bàn thắng)

Mai Đức Chung (sinh năm 1951 tại Hà Nội) là cựu cầu thủhuấn luyện viên bóng đá Việt Nam.

Sự nghiệp[sửa | sửa mã nguồn]

Cầu thủ[sửa | sửa mã nguồn]

Ông là một cầu thủ đa năng, có thể thi đấu nhiều vị trí. Vị trí sở trường của ông là tiền vệ hoặc tiền đạo, tuy nhiên khi cần ông cũng có thể chơi ở vị trí hậu vệ.

Khởi đầu sự nghiệp cầu thủ, ông nhận được nhiều lời mời chào của các câu lạc bộ nổi tiếng thời đó như Tổng cục Đường sắt, Công an Hà Nội... Tuy nhiên ông lại nhận lời về đá cho một câu lạc bộ ở hạng dưới ít tên tuổi là Xe ca Hà Nội.

Đến tháng 9 năm 1975, ông nhận lời về thi đấu cho Tổng cục Đường sắt và gắn bó cùng câu lạc bộ này cho đến khi giải nghệ. Cùng với Tổng cục Đường sắt, ông đã giành được chức vô địch Việt Nam lần đầu tiên vào năm 1980. Ông được triệu tập vào đội tuyển quốc gia (1981 - 82) đi thi đấu nước ngoài. Mai Đức Chung giải nghệ cầu thủ năm 1984.

Huấn luyện viên[sửa | sửa mã nguồn]

Ông là người dẫn dắt đội tuyển bóng đá nữ quốc gia Việt Nam giành được 2 huy chương vàng tại SEA Games.

Trong thời gian dài, Mai Đức Chung giữ chức vụ trợ lý số 1 cho huấn luyện viên Alfred Riedlđội tuyển quốc gia bóng đá nam. Năm 2007, khi ông Alfred Riedl vắng mặt vì phải trải qua ca phẫu thuật ghép thận, ông đã nắm quyền dẫn dắt đội tuyển bóng đá Olympic Việt Nam và giành được một số thắng lợi quan trọng trước các đối thủ Tây Á như LibanOman tại vòng loại Olympic Bắc Kinh 2008. Ở vòng đấu cuối cùng của vòng loại Olympic, huấn luyện viên trưởng Riedl đã giao cho ông quyền chỉ đạo đội tuyển Olympic trong 3 trận đấu cuối cùng.

Sau trận bán kết tại Seagames 24 với U23 Myanmar, VFF sa thải Afred Riedl, ông được bổ nhiệm dẫn dắt đội U23 Việt Nam thi đấu trận tranh huy chương đồng với đội U23 Singapore nhưng U23 Việt Nam đã thua 0-5. Đây cũng là thất bại kỷ lục của đội U23 Việt Nam.

Tháng 10 năm 2008, ông dẫn dắt đội tuyển bóng đá quốc gia U22 Việt Nam đoạt cúp Merdeka 2008 tại Malaysia (hòa đội tuyển bóng đá quốc gia Malaysia 0-0 sau 2 hiệp phụ và thắng 6-5 bằng đá 11m).[1]

Tháng 5 năm 2009, sau những thay đổi về huấn luyện viên trưởng ở câu lạc bộ đương kim vô địch quốc gia Bình Dương, ông bất ngờ được mời vào vị trí huấn luyện viên trưởng của câu lạc bộ.[2]

Tháng 4 năm 2010, sau 8 vòng đấu của V-League 2010, ban lãnh đạo của Becamex Bình Dương không vừa lòng với vị trí thứ 4 và các kết quả mà Bình Dương đã đạt được nên đã sa thải ông[3]. Một thời gian ngắn sau, ông trở thành huấn luyện viên cho đội bóng Navibank Sài Gòn[4].

Cuối tháng 1 năm 2012, ông được bổ nhiệm làm huấn luyện viên trưởng đội tuyển U-19 quốc gia Việt Nam.[5]

Đầu tháng 2 năm 2013, ông chính thức trở thành huấn luyện viên trưởng CLB Thanh Hóa sau khi CLB này bất ngờ chấm dứt hợp đồng với huấn luyện viên Triệu Quang Hà.[6]

Vinh danh[sửa | sửa mã nguồn]

Ông được bầu chọn là huấn luyện viên tiêu biểu nhất Việt Nam năm 2005.

Chú thích[sửa | sửa mã nguồn]

Liên kết ngoài[sửa | sửa mã nguồn]