Năm mức định

Bách khoa toàn thư mở Wikipedia
Bước tới: menu, tìm kiếm

Ngoài bốn mức thiềnbốn thánh quả, ta còn nghe Phật nói về năm mức Định.

Tứ thiền thuộc về cõi sắc giới (có danh và sắc). Không vô biên xứ, Thức vô biên xứ, Vô sở hữu xứ, Phi tưởng phi phi tưởng xứ thuộc về cõi vô sắc giới (chỉ có danh không có sắc). Phật giáo không khuyến khích các phật tử vào cõi vô sắc sau khi tịch, vì cõi này khó phát triển tu tập giải thóat trừ khi đó là bật có biệt tài về thiền định.

Còn để thành tựu những tính chất của Định, hành giả phải buông tâm không trú vào đâu cả, và như thế, tâm dễ mở rộng thênh thang. Tu theo Thiền dễ nhiếp tâm hơn thu theo Định.

Không vô biên xứ định[sửa | sửa mã nguồn]

Là tương đương với Sơ thiền, hành giả thấy tâm như là hư không trống rỗng thênh thang.

Thức vô biên xứ định[sửa | sửa mã nguồn]

Là tương đương với Nhị thiền, hành giả thấy trong cái thênh thang trống rỗng đó đều có cái biết. Cả cây đá cũng có cái biết.

Vô sỡ hữu xứ định[sửa | sửa mã nguồn]

Là tương đương với phần đầu của Tam thiền, hành giả thấy cả đất trời vũ trụ này không có gì hiện hữu cả.

Phi tưởng phi phi tưởng định[sửa | sửa mã nguồn]

lúc này thân của mình như là cái bóng của hư không, hư không thì có nhựt nguyệt tinh tú,nên có sáng và tối, còn cái bóng của hư không, chỉ thiền định mới cảm nhận được, dù có trăm ngàn đệ nhất thần thông, để bay ra hư không tìm kiếm cái bóng của hư không chỉ phí sức, mà nó chỉ ngay trong một sát na này, sự thanh tịnh tức là cái bóng của hư không. nhưng nó vẫn còn ở trong thân tứ đại , bước tiếp theo là lìa luôn cả cái biết. [thich minh tỏa] hóa an

Diệt tận định hay Diệt thọ tưởng định[sửa | sửa mã nguồn]

Là tương đương với Tứ thiền. Một vị thánh nhập vào định này tức là đang an trú vào cảnh giới của Niết bàn dù chưa bỏ thân. Đây cũng là bản thể của vũ trụ pháp giới. Chỉ ai chứng A-la-hán mới nhập được định này.