Nguyễn Hoàng Tôn

Bách khoa toàn thư mở Wikipedia
Bước tới: menu, tìm kiếm

Nguyễn Hoàng Tôn hay còn có tên là Phạm Hữu Mẫn và có biệt danh là Mẫn con. Tôn sinh ra ở làng Trích Sài (Bưởi). Cha mẹ mất sớm, lớn lên tham gia cách mạng từ nǎm 1929. Được giác ngộ và kết nạp vào Đảng, Nguyễn Hoàng Tôn đã tham gia phong trào "vô sản hóa" tại các mỏ than Quảng Ninh, rồi trở lại hoạt động một thời gian dài ở Hà Nội.

Do có sự phản bội, ngày 20/4/1931, cùng một lúc nhiều cơ sở của Đảng bị vây ráp. Nguyễn Hoàng Tôn và nhiều đồng chí khác đã chiến đấu đến viên đạn cuối cùng rồi bị bắt. Trong tù, Nguyễn Hoàng Tôn đã chịu các hình thức tra tấn, dụ dỗ nhưng không khai, không chịu xin ân xá. Phiên tòa Hội đồng đề hình ngày 17-10-1931 đã xét xử khép anh vào án tử hình. Lúc đó anh chưa đầy 20 tuổi[1].

Tên của anh được đặt cho một con đường gần Hồ Tây, quận Tây Hồ, Hà Nội.

Chú dẫn[sửa | sửa mã nguồn]