Nguyễn Mạnh Côn

Bách khoa toàn thư mở Wikipedia
Bước tới: menu, tìm kiếm

Nguyễn Mạnh Côn (1920-1979), là nhà văn Việt Nam trước 1975. Ngoài tên thật, ông còn ký bút danh: Nguyễn Kiên Trung, Đằng Vân Hầu.

Tiểu sử[sửa | sửa mã nguồn]

Nguyễn Mạnh Côn sinh ngày mùng 7 tháng 5 năm Canh Thân (1920) tại Hải Dương, nhưng cư ngụ ở Hà Nội. Thuở nhỏ, ông học ở Hà Nội. Năm 1939, ông cộng tác với báo Đông Pháp, và sau đó (1945) là báo Thống nhất. Có nguồn [1] nói rằng năm 1942-1943, ông cũng từng là sĩ quan trong quân đội Nhật Bản, khi đội quân này đổ bộ vào Bắc Kỳ vào tháng 9 năm 1940.

Năm 1949-1950, Nguyễn Mạnh Côn làm nhân viên Trường võ bị Trần Quốc Tuấn (nay là Trường Đại học Trần Quốc Tuấn, hay còn gọi là Trường Sĩ quan Lục quân 1) ở Sơn Tây.

Năm 1951, ông hồi cư về Hà Nội, rồi đi dạy học tư.

Năm 1954, ông di cư vào Nam làm việc ở Đài phát thanh Sài Gòn. Sau đó, ông còn viết sách và làm Chủ nhiệm kiêm Chủ bút báo Chỉ đạo (1956-1961), Chủ bút báo Văn Hữu, đồng thời cộng tác với các báo, như: Tia sáng, Tin mai...

Sau 30 tháng 4 năm 1975, Nguyễn Mạnh Côn bị chính quyền mới bắt đi học tập cải tạo, và mất ngày 1 tháng 6 năm 1979 khi còn ở trong trại (theo website Văn Chương Việt)[2]. Tuy nhiên, trên trang Vietgle thì ghi ông mất năm Canh Thân (1980) [3].

Tác phẩm chính[sửa | sửa mã nguồn]

  • Việt Minh, Ngươi Đi Đâu? (1957)
  • Đem Tâm Tình Viết Lịch Sử (1958)
  • Kỳ Hoa Tử (1960)
  • Truyện Ba Người Lính Nhảy Dù Lâm Nạn (1960)
  • Lạc Đường Vào Lịch Sử (1965),
  • Con Yêu Con Ghét (1966)
  • Mối Tình Màu Hoa Đào (1967)
  • Giấc Mơ Của Đá (1968)
  • Tình Cao Thượng (1968)
  • Đường Nào Lên Thiên Thai? (1969)
  • Hòa Bình...Nghĩ Gì...Làm Gì (1969)
  • Sống Bằng Sự Nghiệp (1969)
  • Yêu Anh Vượt Chết (1969)

Chú thích[sửa | sửa mã nguồn]