Nguyễn Thị Xuân Mỹ

Bách khoa toàn thư mở Wikipedia
Bước tới: menu, tìm kiếm

Nguyễn Thị Xuân Mỹ (sinh 30 tháng 9 năm 1940) là uỷ viên Bộ Chính trị nữ đầu tiên của Việt Nam [1]. Bà còn là đại biểu Quốc hội Việt Nam khóa X thuộc đoàn đại biểu Hải Phòng.[2].

Tiểu sử và sự nghiệp[sửa | sửa mã nguồn]

Nguyễn Thị Xuân Mỹ sinh tại thành phố Hải Phòng, nguyên quán ở xã Quyết Thắng, huyện Ninh Giang, tỉnh Hải Dương. Bà còn có tên khác là Đào Thị Xuân Mỹ [3].

Bà đã trải qua nhiều cương vị quản lí ở thành phố Hải Phòng. Tại Đại hội VI của Đảng năm 1986, bà được bầu làm Uỷ viên dự khuyết TƯ Đảng. Tại Đại hội VII của Đảng năm 1991, bà được bầu vào BCH TƯ và được bầu làm Phó Chủ nhiệm Thường trực Uỷ ban Kiểm tra TƯ. Tại Đại hội VIII của Đảng năm 1996, bà được bầu vào Bộ Chính trị, đồng thời giữ chức vụ Chủ nhiệm Uỷ ban Kiểm tra TƯ Đảng [1].

Sau khi nghỉ hưu, Nguyễn Thị Xuân Mỹ còn có thời gian làm Chủ tịch Hội Bảo trợ Người tàn tật và trẻ mồ côi [4].

Tham khảo[sửa | sửa mã nguồn]

  1. ^ a b Báo Phụ nữ (24 tháng 1 năm 2012). “Hai phụ nữ tuổi Thìn ghi dấu”. Hội Liên hiệp phụ nữ Việt Nam (đăng lại). Truy cập ngày 3 tháng 2 năm 2014. 
  2. ^ “Danh sách Đại biểu Quốc hội khóa X”. Truy cập ngày 5 tháng 9 năm 2012. 
  3. ^ “Đồng chí Nguyễn Thị Xuân Mỹ”. Báo điện tử Đảng Cộng sản Việt Nam. 29 tháng 1 năm 2010. Truy cập ngày 3 tháng 2 năm 2014. 
  4. ^ Minh Điệp (7 tháng 3 năm 2006). “Góp sức để làm vơi bất hạnh cho người tàn tật”. Báo điện tử Đảng Cộng sản Việt Nam. Truy cập ngày 3 tháng 2 năm 2014.