Nguyễn Văn Bổng

Bách khoa toàn thư mở Wikipedia
Bước tới: menu, tìm kiếm

Nguyễn Văn Bổng (1921-2001) là một nhà văn Việt Nam quê ở Quảng Nam. Ngoài tên thật, ông còn viết với bút danh Trần Hiếu Minh.

Tiểu sử[sửa | sửa mã nguồn]

Nguyễn Văn Bổng sinh ngày 1 tháng 1 năm 1921. Ông quê ở xã Đại Quang, huyện Đại Lộc, tỉnh Quảng Nam.

Trong kháng chiến chống Pháp, Nguyễn Văn Bổng là chi hội phó chi Hội Văn nghệ Liên khu V. Sau 1954, ông tập kết ra Bắc, tiếp tục hoạt động văn nghệ, là phó Tổng thư ký Hội Liên hiệp văn học nghệ thuật Việt Nam khóa một, Ủy viên Ban chấp hành Hội Nhà văn Việt Nam các khóa một, hai và ba. Từ năm 1963, ông vào chiến trường miền Nam, làm phó chủ tịch Hội Văn nghệ giải phóng miền Nam với bút danh Trần Hiếu Minh. Từ năm 1972, ông trở lại Hội Nhà văn Việt Nam và từng làm tổng biên tập tuần báo Văn nghệ.

Nguyễn Văn Bổng là hội viên sáng lập của Hội Nhà văn Việt Nam từ năm 1957. Ông mất năm 2001 tại Hà Nội.

Tác phẩm[sửa | sửa mã nguồn]

  • Say nửa chừng (truyện ngắn, 1944)
  • Con trâu (tiểu thuyết, 1952)
  • Cửu Long cuộn sóng (tập bút ký, 1965)
  • Rừng U Minh (tiểu thuyết, 1970)
  • Áo trắng (tiểu thuyết, 1972)
  • Đường đất nước (tập bút ký, 1976)
  • Ghi chép về Tây Nguyên (tập bút ký, 1978)
  • Sài Gòn 1967 (tiểu thuyết, 1983)
  • Chuyện bên cầu Chữ Y (tập truyện, 1985)
  • Tiểu thuyết cuộc đời (tiểu thuyết 1989)
  • Thời đã qua (tập bút ký, 1995)
  • Nguyễn Văn Bổng nhà văn chiến sĩ [ 1965]

Giải thưởng[sửa | sửa mã nguồn]

  • Giải thưởng Hội Văn nghệ Việt Nam 1954-1955 cho tiểu thuyết Con trâu
  • Giải thưởng Nguyễn Đình Chiểu của Hội đồng văn học nghệ thuật Mặt trận Dân tộc Giải phóng miền Nam Việt Nam cho tập bút ký Cửu Long cuộn sóng
  • Giải thưởng Hồ Chí Minh về Văn học nghệ thuật đợt hai, năm 2000.

Tham khảo[sửa | sửa mã nguồn]