Nguyễn Văn Hưởng (thầy thuốc)

Bách khoa toàn thư mở Wikipedia
(đổi hướng từ Nguyễn Văn Hưởng (bác sĩ))
Bước tới: menu, tìm kiếm
Nguyễn Văn Hưởng
BS Nguyễn Văn Hưởng.jpg
Chức vụ
Bộ trưởng Bộ Y tế Việt Nam Dân chủ Cộng hòa
Nhiệm kỳ 1969 – 1974
Tiền nhiệm Phạm Ngọc Thạch
Kế nhiệm Vũ Văn Cẩn
Thông tin chung
Đảng Đảng Cộng sản Việt Nam
Sinh 22 tháng 12, 1906(1906-12-22)
Mỹ Hiệp, Chợ Mới, An Giang
Mất 04 tháng 8, 1998 (91 tuổi)
Hà Nội

Nguyễn Văn Hưởng (1906-1998) là Giáo sư, Bác sĩ vi trùng họcĐông y, cố Bộ trưởng Bộ Y tế, Ủy viên Đoàn Chủ tịch Uỷ ban Trung ương Mặt trận Tổ quốc Việt Nam, Đại biểu Quốc hội khóa I, Phó Chủ tịch Ủy ban Thường vụ Quốc hội khóa II, III. Ông được trao tặng danh hiệu Anh hùng Lao động, Thầy thuốc Nhân dânGiải thưởng Hồ Chí Minh đợt I (1996).

Cuộc đời và sự nghiệp[sửa | sửa mã nguồn]

Ông sinh ngày 22 tháng 12 năm 1906, quê tại xã Mỹ Chánh (nay là xã Mỹ Hiệp), huyện Chợ Mới, tỉnh Long Xuyên (nay là tỉnh An Giang)[1], còn có tên khác là Nguyễn Thành Tâm[2]. Ông nội ông là thầy dạy chữ Nho, cha ông cũng học chữ Nho và kiêm luôn một ít nghề thuốc. Lúc ông lên 5 tuổi, mẹ ông mất vì dịch tả, ông nội và bà nội lần lượt qua đời. Cha ông đi làm ăn xa, nên từ năm 10 tuổi ông đã phải sống tự lập[3]. Ông theo học tiểu học tại Cần Thơ, trung học tại Mỹ Tho và tú tài tại Sài Gòn. Năm 1927, ông học Trường Đại học Y khoa Hà Nội. Học xong 4 năm ở Hà Nội, ông lại học tiếp 2 năm ở Paris và bảo vệ luận án tốt nghiệp năm 1932.

Năm 1933, ông về nước và làm việc tại Viện Pasteur Sài Gòn trong 5 năm[4]. Do bất bình trước thái độ phân biệt đối xử của người Pháp, năm 1939, ông thôi việc và mở phòng mạch, phòng xét nghiệm tại số nhà 224 đường Cống Quỳnh ngày nay - đây chính là phòng khám bệnh tư có kèm phòng xét nghiệm đầu tiên ở Sài Gòn.

Sau Cách mạng tháng 8, ông là thành viên Hội đồng Cố vấn ủy ban Nhân dân Nam Bộ, Trưởng ban Y tế và bào chế của Sở Y tế Nam Bộ[2]. Sau ngày Nam Bộ kháng chiến (23/9/1945), ông tản cư về An Giang. Tháng 10 năm 1945, theo lệnh Uỷ ban Kháng chiến Nam Bộ, ông về Mỹ Tho để tham gia công tác y tế cách mạng. Tại đây, ông đã cùng đồng nghiệp chế tạo thành công huyết thanh chống uốn ván và nhiều loại vắc xin phòng bệnh. Trong Tổng tuyển cử 6/1/1946, ông trúng cử đại biểu Quốc hội khoá I của tỉnh Long Xuyên. Sau Hiệp định sơ bộ (6/3/1946), ông trở về Sài Gòn mở phòng mạch trở lại bình thường và tiếp tục tiếp tế thuốc men, dụng cụ y tế và cứu chữa thương binh cho chiến khu... Ở Sài Gòn, ông đã cùng Đặng Văn Trứ và cụ Lưu Văn Lang đại diện cho 200 nhà trí thức Sài Gòn ký vào bản tuyên ngôn ủng hộ Chính phủ kháng chiến chống Pháp[4]. Năm 1947, ông trở ra khu kháng chiến, là uỷ viên Uỷ ban Kháng chiến hành chính Nam Bộ kiêm Giám đốc Sở Y tế Quân dân Nam Bộ. Ông được kết nạp vào Đảng Cộng sản Việt Nam vào 3 tháng 7 năm 1953[2].

Năm 1954, sau hiệp định Geneve, ông tập kết ra Bắc, lần lượt giữ các cương vị Trưởng đoàn đại biểu nhân dân Nam Bộ đi dự Hội nghị châu Á tại New Dehli (3/1955), Giám đốc Bệnh viện 303 (7/1955), Giám đốc Viện Vi trùng học (1956)[2], Viện trưởng Viện nghiên cứu Ðông y kiêm Vụ Trưởng vụ Ðông y (1957), Chủ nhiệm Bộ môn Đông y (nay là khoa Y học cổ truyền) của Đại học Y Hà Nội[5]. Tháng 1 năm 1957 của kỳ họp thứ 6, Quốc hội khoá I, ông được bầu làm Uỷ viên chính thức Ban Thường trực Quốc hội. Ông là đại biểu Quốc hội và là Phó Chủ tịch Uỷ ban Thường vụ Quốc hội các khoá II (1960-1964) và khóa III (1964-1971)[1].

Tháng 3 năm 1969, ông chính thức trở thành Bộ trưởng Bộ Y tế Việt Nam. Năm 1971, sau một chuyến đi công tác, ông bị lâm bệnh nặng do đó nên bác sĩ Vũ Văn Cẩn đã được giao làm Quyền Bộ trưởng[6]. Ông rời khỏi cương vị Bộ trưởng vào tháng 4 năm 1974. Năm 1975, ông làm Viện trưởng Viện Y học cổ truyền dân tộc Thành phố Hồ Chí Minh, năm 1983 là Cố vấn Bộ trưởng Bộ Y tế về Y học cổ truyền dân tộc. Ông còn đảm nhận các chức vụ như Phó Chủ tịch Uỷ ban đoàn kết Á - Phi của Việt Nam, Uỷ viên Đoàn Chủ tịch Uỷ ban Trung ương Mặt trận Tổ quốc Việt Nam, Uỷ viên Đảng đoàn Quốc hội... Trong công tác quản lí lẫn trong nghiên cứu, ông luôn đề cao việc kết hợp Đông Tây y là phương hướng xây dựng nền y học dân tộc. Ông đã chủ trì biên soạn cuốn Phương pháp Dưỡng sinh với 72 động tác cơ bản và đã được tái bản ít nhất 12 lần[7].

Ông mất vào ngày 4 tháng 8 năm 1998, thọ 93 tuổi. Ngay khi trước khi mất, tên ông đã được đặt cho một học bổng trong lĩnh vực y tế của báo Sài Gòn giải phóng mang tên Học bổng Nguyễn Văn Hưởng[8]. Ở thành phố Hồ Chí Minh (quận 2) và Hà Nội (quận Long Biên) đều có những con đường mang tên ông.

Tặng thưởng[sửa | sửa mã nguồn]

Ông đã được tặng thưởng danh hiệu Anh hùng Lao động, Thầy thuốc nhân dân, Huân chương Độc lập hạng nhất và nhiều huân, huy chương khác. Năm 1996, ông được trao tặng Giải thưởng Hồ Chí Minh đợt I cho các công trình: Toa căn bản, Kháng sinh thảo mộc, Phương pháp dưỡng sinh (từ 1954).


Tiền nhiệm:
Phạm Ngọc Thạch
Bộ trưởng Bộ Y tế
Tháng 3 năm 1969Tháng 4 năm 1974
Kế nhiệm:
Vũ Văn Cẩn

Chú thích[sửa | sửa mã nguồn]

  1. ^ a b Văn kiện Quốc hội toàn tập, Truy cập 2008-08-25
  2. ^ a b c d Sài Gòn nhân vật, trang Thành phố Hồ Chí Minh. Truy cập 2008-08-25
  3. ^ Bác sĩ Nguyễn Văn Hưởng: Từ nghiên cứu vi trùng học cho tới y học dược cổ truyền, Trung tâm Truyền Thông Giáo dục Sức khỏe. Truy cập 2008-08-25
  4. ^ a b Bác sĩ Nguyễn Văn Hưởng: Nhà trí thức tiêu biểu của Nam bộ, Báo Bình Dương. Truy cập 2008-08-25
  5. ^ Khoa Y học cổ truyền trên trang của Đại học Y Hà Nội. Truy cập 2008-08-25
  6. ^ Văn phòng Bộ Y Tế giai đoạn 1954-1975, trang Bộ Y tế. Truy cập 2008-08-25
  7. ^ Giới thiệu sách Phương pháp dưỡng sinh tái bản lần thứ 12 của bác sĩ Nguyễn Văn Hưởng
  8. ^ Học bổng Nguyễn Văn Hưởng báo SGGP: Một chương trình mang ý nghĩa xã hội lớn!, Truy cập 2008-08-25

Liên kết ngoài[sửa | sửa mã nguồn]