Nhiệt độ Planck

Bách khoa toàn thư mở Wikipedia
Bước tới: menu, tìm kiếm

Nhiệt độ Planck, T_P, là một đơn vị đo lường trong hệ thống đo lường Planck.

Định nghĩa[sửa | sửa mã nguồn]

Nhiệt độ Planck được định nghĩa như sau:

T_P = \frac {m_p c^2} {k} = \sqrt {\frac {\hbar c^5} {G k^2} },

trong đó:

Trong hệ thống đo lường quốc tế SI:

T_P = 1,416\ 79\times 10^{32} K,

với sai số tương đối bằng 7,5×10−5.

Do đó nhiệt độ Planck có một trị số vô cùng to lớn.

Diễn giải[sửa | sửa mã nguồn]

Nhiệt độ Planck là nhiệt độ tối đa có một ý nghĩa dựa theo những lý thuyết vật lý hiện đại. Nó tương ứng với nhiệt độ của những lỗ đen khi những lỗ này bốc hơi hoặc với nhiệt độ của vũ trụ tức khắc ngay sau Vụ nổ lớn.

Các đơn vị trong hệ thống đo lường Planck

Độ dài Planck | Khối lượng Planck | Thời gian Planck | Nhiệt độ Planck | Điện tích Planck

Tham khảo[sửa | sửa mã nguồn]