Obyekt 195

Bách khoa toàn thư mở Wikipedia
Bước tới: menu, tìm kiếm

T-95 là mẫu xe tăng Nga còn trong giai đoạn thử nghiệm. Dự đoán nó sẽ được trang bị cho quân đội Nga năm 2009 và do nhà máy Uralvagonzavod đảm trách sản xuất. Phần lớn các thông tin về T-95 vẫn còn nằm trong bí mật (thậm chí ảnh chụp của T-95 cũng không được công bố, chỉ có Tổng thống Vladimir Putin và Bộ trưởng Bộ Quốc phòng Nga đã xem loại xe tăng này) nhưng nó đã thu hút sự chú ý của nhiều quốc gia trên thế giới và hứa hẹn sẽ trở thành loại xe tăng hàng đầu trong thế kỷ XXI.[1]

Ở một số tài liệu, như trang web nuocnga.net, trang web quốc phòng irandefence.com,... họ còn gọi T-95 là xe tăng Black Eagle. Tuy nhiên cách gọi này là sai. Thật ra Black Eagle là một mẫu tăng thử nghiệm riêng biệt với T-95, chỉ dùng cho xuất khẩu.

Quá trình phát triển và ra đời[sửa | sửa mã nguồn]

Thực tế là kế hoạch sản xuất T-95 đã có từ thời Liên Xô. Liên Xô vốn có truyền thống ưu thế về xe tăng so với các địch thủ Âu Mỹ. Tuy nhiên, kể từ cuối thế kỷ 20, đặc biệt là sau khi dòng M1 Abrams ra đời, các loại tăng Liên Xô như T-72T-80U trở nên lạc hậu. Yêu cầu có một loại xe tăng hiện đại mới trở nên bức thiết. Lúc đó, mẫu tăng mới này mang tên gọi là "kế hoạch 195"(Obyekt 195, hay Объект 195).

Đã có nguồn tin quân đội Liên Xô đã sẵn sàng tiếp nhận loại tăng mới này. Nhưng sau khi Liên Xô tan rã, do nền kinh tế bị khủng hoảng, kế hoạch về Obyekt 195 phải đình lại.

Đầu năm 2001, khi tình hình Nga bắt đầu ổn định thì chính sách về quân sự cũng thay đổi. Đầu tiên là khôi phục hạm đội, thiết kế máy bay chiến đấu mới. Tiếp sau đó, tại vùng núi Ural của Nga người ta đã nghe thấy về một loại tăng mới của Nga là tăng T-95, nhiều người đã cho rằng đó chính là loại tăng Black Eagle mới của Nga, nhưng thực tế hoàn toàn khác. Đó là "dự án 195" nhằm sản xuất một loại tăng hoàn toàn mới – tàng hình và khắc phục các điểm yếu của các loại tăng cũ. Có nghĩa là, Obyekt 195 đã được tái khởi động.

Cùng năm đó, Giám đốc Tổ hợp Công nghiệp quốc phòng tỉnh Sverdlov, ông Victor Batuyev, thông báo rằng T-95 sẽ được đưa vào sản xuất ngay sau khi hiện thực hóa hợp đồng bán cho Ấn Độ 310 chiếc tăng T-90S. Thông báo này chứa đựng những thông tin bí mật mà không ít các quốc gia quan tâm, nhưng ngay lập tức gây sốc với Ban giám đốc Nhà máy Uralvagonzavod - đơn vị thường được giao trọng trách sản xuất các loại tăng của Nga. Trợ lý của tổng giám đốc nhà máy này, ông Eduard Churikov, lúc đó nói: "Tôi không biết một tí gì về loại tăng này và tôi không hiểu các ông đang nói về chuyện gì!". Nói thế cũng phải, vì thời điểm này, dây chuyền sản xuất của Uralvagonzavod đã ngừng hoạt động 10 năm, còn các công nhân có tay nghề bậc cao đối với sản xuất tăng chỉ còn đúng 1 đội.[1]

Cho dù có thông tin trái ngược nêu trên, nhưng thực tế Nga vẫn âm thầm thử nghiệm chiếc T-95 đầy tham vọng của mình. Và giờ đây, thông tin về chiếc tăng được coi là huyền thoại này của Nga không còn là điều bí ẩn nữa. Vào ngày 22.12.2007 vừa qua, Thứ trưởng Bộ Quốc phòng Nga, tướng Nikolay Makarov, tuyên bố: "Năm 2008, quân đội Nga hoàn thành giai đoạn thử nghiệm loại tăng mới, đến năm 2009, quân đội sẽ tiếp nhận loại tăng này.". Và T-95 do chính nhà máy Uralvagonzavod – đơn vị từng phủ nhận thông tin về T-95 – sản xuất.[1] Và, với sự xuất hiện của T-95 thì, theo ông Sergei Mayev, người đứng đầu của Federal Service of Defense Contracts, thì T-90 vẫn sẽ là xương sống của bộ đội Tăng thiết giáp Nga cho đến năm 2025. Còn quá trình hiện đại hóa T-80 và T-72 sẽ chấm dứt và hai loại tăng này sẽ ngừng hoạt động vào năm 2010.[2]

Các tính năng của T-95[sửa | sửa mã nguồn]

Cũng theo lời ông Nicolay Makarov, loại tăng mới chứa đựng những quan điểm thiết kế hiện đại nhất, không giống với bất cứ loại tăng từ trước đến nay. Đây là loại tăng thế hệ thứ 5 đầu tiên của thế kỷ 21, có bộ phận di chuyển tối tân, được trang bị hệ thống bảo vệ và vũ khí tấn công tuyệt hảo vượt xa các loại T-80 và T-90. "Một số nhà máy quốc phòng của Nga không có khả năng sản xuất các bộ phận cấu thành chiếc tăng này". Các chuyên gia quân sự mô tả chiếc tăng của thế kỷ 21 như sau: rắn chắc, gọn nhẹ, có tốc độ cao, không có nhược điểm, hệ thống điều khiển điện tử tối ưu. Có sức mạnh vượt xa tất cả các loại tăng hiện nay như M1A2 Abram, Leopard 2.v.v. T-95 cũng được gọi là "tăng tàng hình" do hệ thống gây nhiễu hiệu quả của nó.

Vũ khí[sửa | sửa mã nguồn]

T-95 tiếp nối truyền thống hỏa lực mạnh của dòng tăng Liên Xô: pháo (nòng trơn hoặc xẻ rãnh) có cỡ 135 ly, có nguồn tin nói 140-155 ly[1][3] (các loại pháo tăng hiện nay chỉ cỡ 120 ly (tiêu chuẩn Mỹ và Tây Âu) hoặc 125 ly (tiêu chuẩn Liên Xô cũ)). Cơ số đạn có thể lên đến 40 viên.[4] Pháo được điều khiển từ xa và tháp pháo tự động hoá hoàn toàn, có thể bắn bằng các senser: quang học, RADA, Hồng ngoại, Laser nên tổ lái không cần ngồi trong tháp pháo mà ngồi hoàn toàn trong thùng xe. Vì vậy, tháp pháo rất thấp, không chứa người mà chỉ đủ chỗ chứa pháo thôi.[3][5] Việc bố trí như vậy cũng làm giảm độ cao cùa xe và tăng cường năng lực phòng thủ. Pháo có sơ tốc đạn 1200 m/s xuyên (90 độ) 300mm, có thể bắn đạn tên lửa. (có nguồn tin khả năng xuyên thép lên tới 3m).[5]

Ngoài ra, T-95 còn trang bị tên lửa chống tăng với tốc độ từ 350 m/s ->900 m/s, hệ thống phát hiện và hoàn thành phân tích, ra lệnh chiến đấu từ 50->25m (mét) tức trong vòng 1/36 giây đến 1/14 giây.

Giáp trụ và hệ thống bảo vệ[sửa | sửa mã nguồn]

T-95 được trang bị hệ thống phát hiện đối phương từ xa, hệ thống điện đài, tự động hạ gục các mục tiêu trên không và có thể còn được trang bị các thiết bị laser. Dự án tank mới sẽ được lắp hệ thống định vị loại APS (Active Protection System-hệ thống bảo vệ nhạy) tên là ARENA. Hệ thống này Mỹ đã ngỏ ý mua bản quyền sản xuất của Nga để trang bị cho tăng trong tương lai của Mỹ nhưng Nga chỉ bán thành phẩm thôi. Hiện nay hệ thống này trang bị cho tăng T-72M1 (M2),T-80 UM,T-90. Cùng với nó có DROZD, được trang bị từ T-55AD, dùng Radar mm (milimet), phát hiện tên lửa, phóng tên lửa trong ổ phóng cố định chống lại[5].

Ngoài ra, T-95 còn được trang bị hệ thống đề kháng "Shtora" giúp báo động cho tổ lái biết rằng xe tăng đã bị "soi" bởi súng chống tăng dùng hệ thống ngắm tia laser. Hệ thống phòng thủ chủ động Kashtan-1 cũng sẽ được sử dụng, trong đó thông tin về mục tiêu sẽ được thu thập qua hệ thống thu sóng quang học, hệ thống màn hình, hệ thống tia hồng ngoại, các thiết bị khác và các thiết bị này sẽ liên kết hoạt động với hệ thống phòng thủ chủ động. Thời gian từ khi phát hiện đến khi tấn công mục tiêu của Kashtan-1 rất ngắn nhưng độ chính xác rất cao.

Đã mang tiếng là xe tăng "tàng hình", nên T-95 được lắp thiết bị gây nhiễu quang điện CT-1 để đối phó với các loại tên lửa chống tăng của đối phương, giải quyết được vấn đề mâu thuẫn giữa năng lực phòng thủ và năng lực cơ động. Thiết bị gây nhiễu không chỉ nâng cao tính năng tàng hình của xe mà còn có thể thực hiện gây nhiễu các loại đạn pháo và các loại đầu đạn tên lửa có hệ thống dẫn đường.

Tin tức cũng tiết lộ, vỏ bọc bên ngoài của chiếc T-95 được thiết kế mới có khả năng chống lại cả hỏa tiễn, tên lửa như chúng ta từng xem trong các bộ phim giả tưởng. Vỏ giáp có thể dày đến 300mm. Để tàng hình thép để làm tăng T-95 là thép theo công nghệ tàng hình như thép composite F-117 và B-2 làm cho ra-đa không phát hiện được. Vỏ giáp liên hợp khá phức tạp, không đúc như xưa, thường có 3 lớp chịu lực:

  • Lớp ngoài, rất cứng, hứng chịu lực xuyên phá của đạn tabot.
  • Lớp đệm chịu lực nén, kéo = hợp kim nhôm nối các khối thép.
  • Lớp trong chịu lực kéo, bằng hợp kim đặc biệt hay composite.

Ngoài ra: vỏ phản lực ERA (ngoài cùng, là các khối thuốc nổ định hướng) chống đạn định hướng, lớp 3 phòng chống (trong cùng, chống thấm, chống phóng xạ). Kết cấu này còn được dùng làm vỏ giáp dày hơn nhiều.

Khả năng bảo toàn mạng sống ê-kíp lái xe cũng được nâng cao đáng kể: binh sĩ hoàn toàn cách biệt với tháp pháo, với nơi chứa và nạp đạn nên không sợ bị mảnh đạn văng trúng người gây thương vong. Đồng thời T-95 được thiết kế để không ai nhìn thấy nó khi T-95 ở đường chân trời. Theo Báo Tin tức (Izvestia), loại T-95 của Nga chỉ cần 1 người lái thay cho ê-kíp 3 người như trước đây, nhưng theo một số nguồn tin thì T-95 vẫn có tổ lái 3 đến 5 người.[3]

Tốc độ và tính cơ động[sửa | sửa mã nguồn]

T-95 thuộc lớp xe tăng Class 50, tức là khối lượng T-95 không quá 50 tấn.[3] Động cơ của xe tăng có công suất từ 1500 - 1800 mã lực, hệ thống bánh xe, xích, trục lăn được thiết kế tương ứng với công suất để đảm bảo vận hành chiến thuật tốt. Một "ứng cử viên" sáng giá là động cơ tua-bin khí CTD-1250 công suất lớn và đảm bảo vận hành ổn định ở mọi địa hình. Chính vì vậy, nó hoạt động cơ động hơn, di chuyển nhanh và xoay trở cũng nhanh. Ưu điểm này cũng giúp cho máy bay vận tải có thể chở nó đến bất kỳ điểm tác chiến nào trên thế giới. Tốc độ của T-95 dự đoán lên đến 75 km/h trên đường nhựa và 48 km/h trên đường gồ ghề.[1]

Kết quả phát triển[sửa | sửa mã nguồn]

Giới quân sự Nga và thế giới từng kỳ vọng chứng kiến sự xuất hiện của "siêu tăng" T-95 tuy nhiên mong muốn này có thể không bao giờ thành hiện thực. Tháng 12/2010, Thứ trưởng Bộ Quốc phòng Nga Vladimir Popotkin thông báo: Quân đội Nga sẽ chấm dứt tài trợ cho dự án phát triển loại tăng chiến đấu chủ lực mới được biết đến với tên gọi T-95.

Lý giải cho sự hủy bỏ của dự án "siêu tăng" T-95 một số nhà phân tích quân sự Nga và các nước cho rằng: Ý tưởng về T-95 hay Objekt 775/195 ra đời hơn 2 thập kỷ nên T-95 không còn phù hợp với quan điểm tác chiến của chiến tranh hiện đại.

T-95 còn là một mẫu thiết kế cực kỳ phức tạp và chi phí chế tạo cực kỳ đắt đỏ tương tự như trường hợp của T-64 nên nền công nghiệp chế tạo xe tăng của Nga rất khó để đảm đương được điều này. Nếu chế tạo hàng loạt, Nga sẽ không đủ kinh phí để có thể sản xuất T-95 trên quy mô lớn. Sự phát triển ồ ạt của các phương tiện vũ khí chống tăng, đặc biệt là các tên lửa chống tăng được trang bị trên các máy bay chiến đấu khiến cho T-95 hiện đại đến mấy, được bảo vệ tốt đến mức nào, cũng có thể bị tiêu diệt hoàn toàn chỉ bằng một phát bắn từ trên không.

Tất cả kinh phí chuyển sang dự án T-99 Armata để chế tạo loại xe tăng đa chức năng hoàn toàn mới.

Chú thích[sửa | sửa mã nguồn]

Liên kết ngoài[sửa | sửa mã nguồn]

Xem thêm[sửa | sửa mã nguồn]