Oldboy

Bách khoa toàn thư mở Wikipedia
Bước tới: menu, tìm kiếm

Giới thiệu[sửa | sửa mã nguồn]

Oldboy
Tập tin:Http://static.cinemagia.ro/img/db/movie/01/10/60/oldboy-235738l.jpg
Theatrical poster
Thông tin phim
Đạo diễn Park Chan-wook
Sản xuất Lim Seng-yong
Tác giả Hwang Jo-yun
Park Chan-wook
Lim Chun-hyeong
Lim Joon-hyung
Garon Tsuchiya
Diễn viên Choi Min-sik
Yu Ji-tae
Kang Hye-jeong
Âm nhạc Jo Yeong-wook
Quay phim Jeong Jeong-hoon
Phát hành Show East
Công chiếu South Korea:
ngày 21 tháng 11 năm 2003
United Kingdom:
ngày 15 tháng 10 năm 2004
United States:
ngày 25 tháng 3 năm 2005
Độ dài 120 phút
Quốc gia Hàn Quốc
Ngôn ngữ Tiếng Triều Tiên

Oldboy (Hangul: 올드보이) là một bộ phim điện ảnh Hàn Quốc ra mắt năm 2003 đạo diễn bởi Park Chan-wook. Bộ phim dựa vào bộ truyện tranh Nhật Bản cùng tên của hai tác giả Nobuaki MinegishiGaron Tsuchiya. Oldboy là bộ phim thứ hai trong bộ ba phim The Vengeance. Đây là một trong những bộ phim nổi tiếng của điện ảnh Hàn Quốc.

Bộ phim kể về câu chuyện của Oh Dae-Su, người bị nhốt trong một căn phòng khách sạn suốt 15 năm mà không hề biết rõ mục đích của kẻ bắt cóc. Khi được giải thoát, Dae Su rơi vào những cái bẫy của âm mưu và bạo lực. Trong cuộc hành trình tìm kiếm nhằm trả thù kẻ đã gây ra đau khổ cho mình, Dae-Su rơi vào vòng xoáy tình cảm với một đầu bếp sushi.

Bộ phim đã dành giải Grand Pix tại Liên hoan phim Cannes 2004 và giành được sự đánh giá cao từ chủ tịch ban giám khảo, đạo diễn Quentin Tarantino. Bộ phim nhận được sự đánh giá cao tại Mỹ, Oldboy có 80% "Certified Fresh" đánh giá tại trang Rotten Tomatoes.[1] Nhà phê bình phim Roger Ebert đánh giá Oldboy là một "bộ phim mạnh mẽ không chỉ vì những gì nó diễn tả, mà bởi nó đã lột trần được sâu thẳm trái tim con người".[2] Năm 2008, bộ phim được CNN bình chọn là một trong mười phim xuất sắc nhất của điện ảnh châu Á.[3]

Nội dung[sửa | sửa mã nguồn]

Năm 1988, một người doanh nhân tên Oh Dae Su (Choi Min Sik) bị bắt giam tạm thời tại sở cảnh sát Seoul vì gây mất trật tự khi say xỉn. Sau khi ông được bảo lãnh ra khỏi tù bởi một người bạn thì bị bắt cóc giam trong một căn phòng bí ẩn trong suốt 15 năm mà không có lí do gì. Trong lúc bị giam cầm, ông biết tin vợ mình bị sát hại mà bằng chứng thu thập tại hiện trường vụ án lại khiến ông trở thành kẻ tình nghi số một vào lúc đó và con gái ông thì được nhận nuôi bởi một cặp đôi người Thụy Điển. Vì muốn quyết tâm trả thù cho gia đình, ông đã luyện tập võ nghệ thông qua chiếc TV, sự kết nối duy nhất của ông với thế giới bên ngoài. Sau 15 năm tù ngục, ông được thả ra và vô tình gặp một cô gái trẻ tên Mido làm đầu bếp sushi.

Mido hỗ trợ Dae Su tìm kẻ đã giam cầm ông. Cuối cùng, ông biết được kẻ đó là một người đàn ông giàu có tên Lee Woo Jin. Woo Jin ra điều kiện với Oh Dae Su rằng nếu Dae Su tìm được nguyên nhân tại sao mình lại bị giam cầm trong 5 ngày thì Woo Jin sẽ tự tử, còn nếu không thành thì Mido sẽ phải chết. Trong quá trình thực hiện, Dae Su và Mido nảy sinh tình cảm và cả hai đã ái ân với nhau. Dae Su tìm và biết được Woo Jin và mình đều học cùng trường công giáo Evergreen và dần tìm được nghi vấn xoay quanh cái chết bí ẩn của chị Woo Jin, Soo Ah.

Sau khi hoàn thành quá trình tìm hiểu, Oh Dae Su đến tìm Woo Jin ở căn Penthouse của Woo Jin. Dae Su khẳng định lí do Woo Jin giam cầm mình là do muốn trả thù Dae Su vì đã tung tin đồn Soo Ah mang thai khiến Woo Jin phải "bịt miệng" cô và cho rằng Woo Jin là cha của bào thai trong bụng Soo Ah. Nhưng Woo Jin nói rằng chính Dae Su mới là người đã gián tiếp giết Soo Ah và kể lại quá trình thôi miên Oh Dae Su và cả Mido để cả hai yêu nhau. Khoảng thời gian 15 năm khiến cho Dae Su đủ lâu để quên đi con gái mình. Woo Jin cho Dae Su xem một album ảnh trong đó chỉ ra rằng Mido là con gái ruột của Dae Su. Điều đó khiến ông phát điên lên và cầu xin Woo Jin không được nói cho Mido biết bằng cách cắt đi lưỡi của mình. Woo Jin đồng ý và bỏ mặc Dae Su trong nỗi giằn vặt về tội ác không thể tha thứ. Bước vào thang máy, Lee Woo Jin hồi tưởng lại khoảng khắc chị của mình tự tử và ông tự rút súng bắn vào đầu mình kết thúc cuộc sống trong nỗi đau và hối hận vì đã để người con gái mình yêu thương nhất chết đi.

Oh Dae Su liên lạc với người thôi miên trước đây của Woo Jin để giúp ông quên đi quá khứ đau khổ và tình cờ được Mido tìm thấy. Phim kết thúc với vẻ mặt tưởng chừng hạnh phúc nhưng đau khổ của Oh Dae Su, điều chứng minh rằng sự thôi miên không thể giúp ông quên đi nỗi đau của quá khứ.

Chú thích[sửa | sửa mã nguồn]

  1. ^ “Consensus of Oldboy reviews”. Rottentomatoes.com. Truy cập ngày 11 tháng 4 năm 2007. 
  2. ^ “Ebert review”. Roger Ebert. Truy cập ngày 11 tháng 4 năm 2007. 
  3. ^ “CNN: ‘Himala’ best Asian film in history — INQUIRER.net, Philippine News for Filipinos”. Showbizandstyle.inquirer.net. Truy cập ngày 27 tháng 3 năm 2010. 

Liên kết[sửa | sửa mã nguồn]