Pantsir-S1

Bách khoa toàn thư mở Wikipedia
Bước tới: menu, tìm kiếm
Pantsir-S1
tên ký hiệu NATO: SA-22 "Greyhound"
Moscow Victory Parade 2010 - Training on May 4 - img17.jpg
Hệ thống Pantsir-S1 trên khung gầm xe tải KAMAZ-6560 8x8
Loại Tổ hợp tên lửa - pháo phòng không
Nguồn gốc  Nga
Lược sử hoạt động
Trang bị 2003 đến nay
Quốc gia sử dụng Xem bên dưới
Lược sử chế tạo
Nhà thiết kế Phòng thiết kế công cụ KBP[1]
Năm thiết kế 1994
Giá thành 13.15[2]–14.67[3] triệu USD (bản xuất khẩu)
Giai đoạn sản xuất 2008
Các biến thể Pantsir-S (nguyên mẫu), Pantsir-S1, Pantsir-S1-O (hay Pantsir-S1E)
Thông số kỹ chiến thuật (Pantsir-S1)
Kíp chiến đấu 3

Vũ khí chính 57E6, 57E6-E
Vũ khí phụ hai pháo tự động 2A38M hai nòng 30 mm

Pantsir-S1 (tiếng Nga: Панцирь-С1, tên ký hiệu NATO SA-22 Greyhound) là một tổ hợp tên lửa - pháo phòng không, tổ hợp này có thể tiêu diệt các mục tiêu trong tầm ngắn và tầm trung. Đây là một sản phẩm của KBPTula, Nga. Tổ hợp này có thể được đặt trên khung gầm xe bánh xích hoặc bánh lốp, hoặc đặt trên các bệ, trụ cố định. Đây là một sự phát triển hơn nữa của tổ hợp 9M311 Tunguska SA-19/SA-N-11.

Thiết kế[sửa | sửa mã nguồn]

- Đây là tổ hợp phòng không có tầm tác chiến từ ngắn tới trung bình, đặt trên khung gầm xe bánh xích, bánh lốp hoặc các trụ, bệ đỡ cố định, tổ hợp này có kíp chiến đầu gồm 2 đến 3 người. Tổ hợp phòng không này gồm các khẩu pháo phòng không tự động và các tên lửa đất đối không, cùng với radar hoặc thiết bị quang học theo dõi mục tiêu và đài chỉ huy vô tuyến. Hiện tại đây được xem là tổ hợp pháo phòng không kết hợp với tên lửa bán chạy nhất thế giới và không có đối thủ trên thị trường vũ khí.

- Tổ hợp tên lửa - pháo phòng không này được sử dụng để bảo vệ các khu vực mục tiêu trọng yếu, các điểm dân cư và quân sự, đội hình đơn vị chiến đấu đang cơ động lên tới cỡ trung đoàn hoặc các tổ hợp phòng không khác như S-300/S-400. Các mục tiêu trên không mà tổ hợp này có thể tiêu diệt là các loại máy bay, trực thăng, máy bay không người lái, tên lửa hành trình và vũ khí dẫn đường chính xác không đối đất, với diện tích phản xạ radar nhỏ nhất là 2 cm2 tới 3 cm2, và tốc độ lớn nhất lên tới 1300 m/s, tổ hợp này có tầm bắn tối đa là 20 km và đạt trần bắn là 15 km ngay cả khi hệ thống đang di chuyển đây là cải tiến vượt trội so với hệ thống 9M311 Tunguska SA-19/SA-N-11. Theo tuyên bố của nhà sản xuất KBP, tổ hợp này có thể tiêu diệt được cả máy bay tàng hình.[4]

Phiên bản hải quân[sửa | sửa mã nguồn]

Tổ hợp Pantsir sẽ được trang bị cho tàu sân bay Nga Đô đốc Kuznetsov.

Phát triển[sửa | sửa mã nguồn]

Pantsir-S được bắt đầu phát triển vào năm 1990 nhằm thiết kế một tổ hợp hiện đại hơn tổ hợp tiền nhiệm Tunguska M1. Một nguyên mẫu được hoàn thành vào năm 1994 và được trưng bày tại triển lãm hàng không MAKS 1995. Các nghiên cứu phát triển sau đó đã bị ngừng lại do các vấn đề về kinh tế ở Nga. Phát triển cuối cùng của tổ hợp Pantsir-S1 được trình diễn tại UAE năm 2000. Công việc giao hàng cho UAE đã ngừng lại sau khi UAEPhòng thiết kế công cụ KBP đồng ý thiết kế lại tổ hợp.

Pantsir-S1 trên hệ thống bánh xích

Một số nguồn tin cho rằng, mẫu thiết kế lại sẽ có tên gọi là Pantsir-S1-O hoặc Pantsir-S1E nhưng tất cả đều nhầm, KBP không đưa ra một biến thể riêng biệt nào như vậy vào tháng 8 năm 2007. Tổ hợp có hai radar mới, được tăng tầm, khả năng theo dõi nhiều mục tiêu trên không hơn, cũng như mục tiêu mặt đất và có một hệ thống IFF tích hợp. Trong cabin được trang bị hai màn đa năng LCD mới, thay thế các màn hình CRT cũ và có một hệ thống máy tính trung tâm mới rất lớn, tốc độ xử lý dữ liệu mạnh, nhằm giảm thời gian đáp ứng. Do ứng dụng các công nghệ mới, nên thể tích của tổ hợp sẽ giảm 1/3, trong khi đó trọng lựong giảm 1/2. Tổ hợp cũng được trang bị các loại tên lửa tăng cường (từ kiểu 57E6 tới kiểu 57E6-E có thể hoán đổi cho nhau) và pháo (từ kiểu 2A72 tới kiểu 2A38M).

Các cuộc thử nghiệm bắn đạn thật đã diễn ra vào tháng 6 năm 2006 tại trường bắn thử nghiệm Kapustin Yar, vùng Astrakhan, Nga. Các cuộc thử nghiệm cuối cùng trước khi giao hàng cho UAE được thực hiện vào tháng 5 năm 2007 cũng tại Kapustin Yar, gồm các bài thử nghiệm: hành quân 250 km tới một vị trí chưa chuẩn bị trước để hoàn thành một nhiệm vụ phòng không thông thường. Các thử nghiệm khác sẽ được diễn ra tại UAE.

Ngày 22/06/2012 một máy bay trinh sát có người lái F-4 là nhiệm vụ trinh sát đã xâm phạm vùng trời Syria và đã bị tổ hợp Pantsir-S1 hoặc ZSU-23-4 của Syria bắn rơi làm 2 phi công thiệt mạng.

Quốc gia sử dụng[sửa | sửa mã nguồn]

  •  Algérie: ước tính nước này đã mua 38 hệ thống Pantsir-S1 trên khung gầm Kamaz trong hợp đồng trị giá 8 tỷ Đôla Mỹ ký năm 2006.
  •  Nga: 28 hệ thống đang phục vụ trong Không quân Nga.
  •  Syria: 36 tới 50 hệ thống đã được đặt hàng.
  •  Iran: 10 hệ thống được cho là qua nước thứ ba là Syria.

Xem thêm[sửa | sửa mã nguồn]

Tham khảo[sửa | sửa mã nguồn]

  1. ^ “KBP Instrument Design Bureau”. Jane's Land-Based Air Defence. Jane's. 2009. Truy cập ngày 19 tháng 7 năm 2009. 
  2. ^ http://www.interfax.ru/society/txt.asp?id=129268
  3. ^ http://newvesti.ru/1428-alzhir-zakupil-v-rossii-38-zenitnyx-kompleksov-pancir-s1.html
  4. ^ “Russian Pantsir-S1 – best air defence money can buy”. Prime Time Russia. 30 November 2007 (edited 20 March 2010). 

Liên kết ngoài[sửa | sửa mã nguồn]