Pháp Luân Công

Bách khoa toàn thư mở Wikipedia
Bước tới: menu, tìm kiếm
Pháp Luân Công

Falun Gong Logo.svg

Ký hiệu của Pháp Luân Công
Phồn thể: 法輪功
Giản thể: 法轮功
Pháp Luân Đại Pháp
Phồn thể: 法輪大法
Giản thể: 法轮大法

Pháp Luân Công (phồn thể: 法輪功 giản thể: 法轮功, bính âm: Fǎlún Gōng), hay còn gọi là Pháp Luân Đại Pháp (phồn thể: 法輪大法, bính âm: Fǎlún Dafǎ), là một hệ thống "tu dưỡng cơ thể và tinh thần" được ông Lý Hồng Chí giới thiệu cho công chúng năm 1992, tại thành phố Trường Xuân, Trung Quốc. Cốt lõi môn tập là việc tu sửa tâm tính bản thân dựa trên nguyên lý Chân - Thiện - Nhẫn (Zhen Shan Ren), đặc tính tối cao của vũ trụ. Pháp Luân Công có 5 bài tập khí công nhẹ nhàng (bốn bài động công tư thế đứng và một bài tĩnh công toạ thiền). Môn tập hoàn toàn miễn phí, các động tác được những học viên hướng dẫn tình nguyện tại điểm luyện công. Các bài học Pháp Luân Công được viết trong quyển sách chính yếu, Chuyển Pháp Luân[1][2], và hướng dẫn thực hành trong cuốn Đại Viên Mãn Pháp[3][4].

Lịch sử[sửa | sửa mã nguồn]

Ngày 13-5-1992, Lý Hồng Chí đã bắt đầu giới thiệu Pháp Luân Công ra xã hội ở thành phố Trường Xuân, đông bắc Trung Quốc với khoảng 180 người tham dự. Sau đó các học viên bắt đầu luyện công thành nhóm tại công viên. Tháng 9 năm 1992, Pháp Luân Công được chính thức công nhận là một công phái dưới sự bảo trợ và quản lý của Hiệp hội nghiên cứu Khoa học Khí Công Trung Quốc, được cho phép truyền giảng trên toàn quốc. Lý Hồng Chí được Hiệp hội nghiên cứu Khoa học Khí Công Trung Quốc công nhận là "khí công sư".

Từ năm 1992 đến 1994, Lý Hồng Chí giảng 54 khóa học Pháp Luân Công trên khắp Trung Quốc với số lượng tham dự từ vài trăm đến 6000 người mỗi lần. Các khóa học kéo dài 8 đến 10 ngày, với khoảng 1 giờ rưỡi cho việc giảng các nguyên lý chỉ đạo việc tập luyện & giữ gìn tâm tính của người học viên và nửa giờ cho thực hành.

Pháp Luân Công lan truyền khắp Trung Quốc chỉ bằng cách truyền miệng. Các học viên Pháp Luân Công cũng góp phần giúp môn công pháp này được truyền rộng đi toàn quốc. Các điểm luyện công xuất hiện trên nhiều công viên tại Trung Quốc. Cuốn "Pháp Luân Công Trung Quốc" xuất bản tháng 4, năm 1993; sách Chuyển Pháp Luân được xuất bản tháng 1, năm 1995. Tại các điểm luyện công các học viên tình nguyện đảm trách hoạt động để quảng bá Pháp Luân Công và hướng dẫn người mới tập.

Tháng 3 năm 1995, Lý Hồng Chí bắt đầu giảng Pháp Luân Công ở nước ngoài, khởi đầu bằng một bài giảng ở Paris tại đại sứ quán Trung Quốc, theo lời mời của đại sứ Trung Quốc tại Pháp. Một lớp học bảy ngày ở Paris được tổ chức, sau đó là một đợt thứ hai vào tháng năm ở Thụy Điển, và sang các nước khác. Từ đó Pháp Luân Công được truyền lan ra khắp thế giới.

Năm 1999 số học viên Pháp Luân Công đã lên đến trên 70 triệu học viên theo ước tính của chính phủ Trung Quốc[5]. Số học viên Pháp Luân Công đã vượt qua số Đảng viên Đảng Cộng Sản lúc đó là 60-65 triệu người. Một chiến dịch đàn áp đã được phát động từ 10 tháng 6 năm 1999 bởi Giang Trạch Dân mặc dù các điều tra không tìm thấy một chứng cớ nào chứng tỏ "Pháp Luân Công tham gia chính trị và hay gây ảnh hưởng xấu". Chiến dịch dựa trên sự " bôi nhọ danh dự, vắt kiệt tài chính, hủy hoại thân thể" đã gây ảnh hưởng hàng nghìn gia đình tại Trung Quốc.[6].

Lợi ích sức khỏe và tinh thần[sửa | sửa mã nguồn]

Lợi ích sức khỏe của Pháp Luân Công đến từ việc thực hành 5 bài công pháp và rèn luyện tâm tính theo nguyên lý Chân Thiện Nhẫn, được giảng trong sách Chuyển Pháp Luân của Lý Hồng Chí. Lý Hồng Chí yêu cầu người học viên phải vừa luyện động tác, và tu tâm trong cuộc sống hằng ngày[7].

Một cuộc nghiên cứu qui mô đã được thực hiện vào tháng 10 năm 1998 bởi đoàn chuyên viên y-tế tại Bắc Kinh. Bản trắc nghiệm được phân phát trên 200 địa điểm tại năm quận tại Bắc Kinh. Kết quả dựa trên 12,731 bản trắc nghiệm cho thấy có đến 99,1% người tập đang phục hồi sức khỏe, trong số này có 58,5% hoàn toàn được bình phục do tập Pháp Luân Công, 80,3% được cải tiến về sức khỏe cơ thể và 96,5% được cải tiến về sức khỏe tâm thần. [8]

Các học viên đang ngồi thiền tập bài công pháp thứ năm của Pháp Luân Công

Pháp Luân Công trên thế giới[sửa | sửa mã nguồn]

Hiện nay, Pháp Luân Công đã có mặt tại 140 quốc gia và vùng lãnh thổ, với số lượng hơn 100 triệu người tập môn này. Các cuốn sách về Pháp Luân Công đã được dịch ra trên 38 thứ ngôn ngữ[9]. Pháp Luân Công đã giành được hơn 3000 giải thưởng và bằng khen[10]. Vào năm 2000, thông qua sự bàn bạc của Hiệp hội Pháp Luân Công tại nhiều quốc gia khác nhau, ngày 13 tháng 5 đã được chọn là ngày "Pháp Luân Đại Pháp Thế Giới". Lời mở đầu cuốn Chuyển Pháp Luân bản tiếng Anh của Lý Hồng Chí được đưa vào sách dạy tiếng Anh tại trường Byreshawara ở Bangalore, Ấn Độ.

Trung Quốc các học viên Pháp Luân Công bị bắt cóc, tống giam một cách bí mật, bị xét xử bất hợp pháp, luật sư bị ngăn cấm bào chữa.[11]Đài Loan học viên Pháp Luân Công được tự do tập luyện, và số lượng học viên rất đông. Ở khu tự trị Ma Cao, Hồng Kông, học viên Pháp Luân Công được tự do tập luyện. Tuy nhiên, có một số vụ việc như chính quyền không cho phép học viên thành lập những điểm nói rõ sự thật về cuộc đàn áp ở Trung Quốc tại những nơi tham quan du lịch, người ta nghi ngờ rằng có áp lực của ĐCS Trung Quốc phía sau.[12]

Năm 2012 ấn bản Minh Huệ Đa Ngữ - trang web thông tin về Pháp Luân Công đã được đăng và phiên dịch thành nhiều thứ tiếng.[13][14]

Cuộc đàn áp tại Trung Quốc[sửa | sửa mã nguồn]

Sự kiện đàn áp[sửa | sửa mã nguồn]

Người thỉnh nguyện chấm dứt đàn áp Pháp Luân Công bị bắt giữ tại Thiên An Môn

Pháp Luân Công đã là tiêu điểm của chú ý quốc tế kể từ ngày 20 tháng 7 năm 1999 khi Đảng Cộng sản Trung Quốc bắt đầu đàn áp bất hợp pháp trên toàn quốc đối với môn tập này (ngoại trừ ở Ma CaoHương Cảng). Cho đến nay có các trại học tập cải tạo, trại cưỡng bức lao động, bệnh viện tâm thần, bị tra tấn dã man và có 3.163 trường hợp chết vì tra tấn được ghi nhận và chứng minh, phỏng đoán có hơn 7.000 người đã bị hành hạ đến chết[15]. Chỉ cần bị nghi ngờ là thành viên Pháp Luân Công là đã có thể bị bắt giam 3 năm trong các trại lao động mà không cần xét xử.

Chính quyền cộng sản Trung quốc không thừa nhận là có trại cưỡng bức lao động (laogai). Tuy nhiên, tại Hoa Kỳ có một tổ chức gọi là "Laogai Research Foundation" đã thu thập tài liệu và có bằng chứng về sự hiện hữu của hệ thống đàn áp này[16].

Giáo sư Triệu Hân trường đại học Công thương Bắc Kinh bị bắt khi tập Pháp Luân Công tại công viên Trúc Viện ngày 19/6/2000, cô bị giam cầm trái phép tại Bắc Kinh, cảnh sát đã đánh đập cô đến chết.[17]

Vào ngày 6-7-2006, tại một buổi họp báo trên Parliament Hill, Ottawa, David Kilgour, nguyên Quốc Vụ Khanh phụ trách khu vực Châu Á Thái bình dương của Bộ Ngoại giao Canada và luật sư nhân quyền nổi tiếng David Matas, phát hành một bản báo cáo độc lập, sau hai tháng điều tra của họ và 18 dữ kiện, bằng chứng về việc tố cáo rằng các bộ phận nội tạng của các đệ tử Pháp Luân Công bị mổ cắp tại Trung Quốc để bán và ghép cho những người có nhu cầu và trả giá cao. Ông Matas tố cáo rằng việc mổ cắp các bộ phận nội tạng từ các đệ tử Pháp Luân Công là một điều vô nhân đạo chưa bao giờ xảy ra trên Trái Đất[18].

Nhiều chính phủ, tổ chức nhân quyền quốc tế và các học giả đã xem sự ngược đãi này là vi phạm nhân quyền. Tổ chức Ân xá quốc tế tin rằng sự đàn áp này có động cơ chính trị và hạn chế các quyền tự do cơ bản[19].

Các quan ngại đặc biệt đã được người ta nêu ra trong các bản báo cáo về sự tra tấn và bỏ tù bất hợp pháp những người theo môn phái này ở Trung Quốc[19][20][21]. Hạ viện Hoa Kỳ đã buộc tội Trung Quốc quấy rối công dân và những người dân Mỹ luyện tập Pháp Luân Công và đã thông qua nghị quyết 188 (đồng thuận theo tỷ lệ 420:0) kêu gọi Trung Quốc "ngừng các cuộc đàn áp và quấy rối những người luyện Pháp Luân Công ở Hoa Kỳ"[22][23]. Người theo Pháp Luân Công đã tổ chức thu thập chữ ký khắp nơi để khẩn cầu một tòa án nhân quyền xét xử Giang Trạch Dân và những lãnh đạo Đảng cộng sản Trung Quốc liên hệ đến sự đàn áp. Trong tháng 1 năm 2004, tại 12 quốc gia đã có 16 vụ án tố cáo Giang Trạch Dân và những lãnh đạo ĐCS Trung Quốc liên hệ đến sự đàn áp vì các tội tra tấn, tội ác đối với nhân loại và sát hại chủng tộc.

Nguyên nhân[sửa | sửa mã nguồn]

Một trong những nguyên nhân của cuộc đàn áp được chấp nhận đó là sự ghen tị của Chủ tịch Giang Trạch Dân, vì Pháp Luân Công được đông đảo quần chúng nhân dân yêu thích, các con số ước tính có hơn 70 triệu người không ủng hộ cho cuộc đàn áp, và "Giang Trạch Dân đã một mình quyết định Pháp Luân Công phải bị tiêu diệt".[24] Các nguyên nhân khác:

  • Đàn áp Pháp Luân Công để đoạt lợi ích chính trị: Trong khi Trung Quốc chú trọng vào việc phát triển kinh tế, thì nhiều viên chức trong chính quyền chuyên môn trong việc tuyên truyền chính trị và đấu tranh tư tưởng bị lãng quên. Họ muốn dựa vào vu khống tạo lý do đàn áp Pháp Luân Công để đoạt được quyền lợi chính trị và được Giang Trạch Dân chú ý.[25]
  • Sự xung đột ý thức hệ: Đảng Cộng Sản Trung Quốc vô thần trong lịch sử của mình đã thách thức hệ tư tưởng của nó và khả năng tổ chức của nó.[26] Trong những năm 1966-1976 "Đại cách mạng văn hóa"[27] với việc đàn áp các nhóm tôn giáo và văn hóa truyền thống, đập phá đền chùa, gần như đã phá hủy hết các giá trị tín ngưỡng tinh thần của người dân Trung Quốc. Việc Pháp Luân Công tin vào các giá trị Chân Thiện Nhẫn, vào "thiện hữu thiện báo, ác hữu ác báo", có sự tương đồng với văn hóa truyền thống đã làm cho Đảng nổi giận. Năm 1999, Tân Hoa Xã tuyên bố "Thực tế, cái gọi là nguyên tắc ‘Chân, Thiện và Nhẫn’ được giảng bởi ông Lý Hồng Chí (người sáng lập Pháp Luân Công) chẳng có gì chung với sự phát triển văn hóa và đạo đức xã hội chủ nghĩa mà chúng ta đang cố gắng đạt được".
  • Giải thích theo Cửu Bình: Cửu Bình một cuốn sách bình luận về chính bản chất của Đảng Cộng Sản Trung Quốc, cuốn sách đã nêu ra toàn bộ lịch sử của Đảng Cộng sản Trung Quốc trong việc đàn áp nhân dân và đàn áp các nhóm tôn giáo, tinh thần, khí công để duy trì sự thống trị trong suốt quá trình thành lập đến nay.[28]

Truy tố về tội diệt chủng[sửa | sửa mã nguồn]

Ngày 18/11/2009 toà án Quốc gia Tây Ban Nha đã truy tố 5 quan chức cấp cao của Đảng Cộng sản Trung Quốc vì vai trò của họ trong tội ác tra tấndiệt chủng chống lại các học viên Pháp Luân Công. Các bị cáo bao gồm: Cựu lãnh đạo Đảng cộng sản Trung Quốc Giang Trạch Dân; La Cán, người đứng đầu Phòng 610 - lực lượng cảnh sát đặc nhiệm bí mật trên toàn Trung Quốc, dẫn đầu chiến dịch bạo lực; Bạc Hy Lai, nguyên Bí thư Thành ủy thành phố Trùng Khánh và cựu Bộ trưởng Bộ Thương mại; Giả Khánh Lâm, một trong bốn thành viên cao nhất trong hệ thống Đảng cộng sản Trung Quốc và Ngô Quan Chính, Bí thư Ủy ban Kỷ luật Trung ương Đảng cộng sản Trung Quốc. Các bị can có từ 4 đến 6 tuần để trả lời sau đó có thể phải đối mặt với sự dẫn độ nếu họ đi tới một đất nước có hiệp ước dẫn độ với Tây Ban Nha, các bị can phải đối mặt với 20 năm tù giam và có thể phải chịu trách nhiệm bồi thường thiệt hại kinh tế cho các nạn nhân.[29]

Quyết định của tòa án dựa theo nguyên tắc thực thi pháp lý của thẩm quyền phổ quát – nguyên tắc cho phép tòa án bất kỳ nước nào cũng có thể thụ lý những vụ án liên quan đến các tội diệt chủng và tội ác chống lại loài người, không phân biệt nơi chúng xảy ra. Quyết định cũng dựa trên những báo cáo nhân quyền của tổ chức Ân xá quốc tế, tổ chức Quan sát nhân quyền, tổ chức sáng lập Luật nhân quyền và Ủy ban nhân quyền của Liên Hiệp Quốc [30][31][32], tất cả các tổ chức nhân quyền quốc tế có thẩm quyền và có ảnh hưởng.

Vào tháng 12 năm 2009. Hãng tin Reuters đưa tin một Tòa án khác của Argentina cũng đã ra lệnh bắt giữ cựu Chủ tịch Trung Quốc Giang Trạch Dân và một quan chức hàng đầu khác của Đảng cộng sản Trung Quốc vì tội ác "chống lại loài người" bởi việc tra tấndiệt chủng các học viên Pháp Luân Công. Bản phán quyết 142 trang được đưa ra bởi thẩm phán Octavio Araoz de Lamadrid của Tòa án Liên bang Số 9 Argentina, trách nhiệm thực thi lệnh bắt quốc gia và quốc tế đối với các bị cáo nói trên thuộc về Cơ quan Interpol của Cảnh sát liên bang Argentina. Như vậy, cũng giống như Tây Ban Nha nếu những bị can kia tới nước nào đã ký hiệp ước dẫn độ với Argentina, họ đương nhiên sẽ bị bắt giữ và giải về Argentina để đưa ra tòa xét xử.[33]

Tài liệu tham khảo[sửa | sửa mã nguồn]

  1. Sách "Chuyển Pháp Luân" Nội dung ông Lý Hồng Chí giảng dạy trong những năm 1992-1994 ở các nơi ở Trung Quốc, và sau đó kết tập thành sách. Đây là tài liệu chính yếu về Pháp Luân Công.
  2. Video hướng dẫn Hướng dẫn các bài luyện công của Pháp Luân Công.
  3. Minh Huệ Đa Ngữ (bản Việt ngữ) Ấn bản đặc biệt 2012 - thông tin về Pháp Luân Công và tầm quan trọng của việc hiểu về cuộc đàn áp vô nhân đạo của ĐCS Trung Quốc đối với Pháp Luân Công. Ấn bản này bao gồm các mục về sức khỏe, cộng đồng, Pháp Luân Công là gì, chính trị, văn hóa, kinh doanh, phản bức hại và các thông tin cơ bản.

Chú thích[sửa | sửa mã nguồn]

  1. ^ “Zhuan Falun”. www.falundafa.org. 1 tháng 3 năm 2000. Truy cập ngày 16 tháng 8 năm 2007. 
  2. ^ “Chuyển Pháp Luân”. www.falundafa.org. 
  3. ^ “The Great Consummation Way of Falun Dafa”. www.falundafa.org. 1 tháng 3 năm 2000. Truy cập ngày 16 tháng 8 năm 2007. 
  4. ^ “Sách của Pháp Luân Đại Pháp”. www.falundafa.org. 
  5. ^ Number of Falun Gong practitioners in China in 1999: at least 70 million
  6. ^ Pháp Luân Công: những mốc thời gian
  7. ^ Lợi ích sức khỏe, tinh thần
  8. ^ “Tìm hiểu về Pháp Luân Công”. nongnghiep.vn. 1 tháng 12 năm 2011. Truy cập ngày 13 tháng 8 năm 2012. 
  9. ^ Sách của Pháp Luân Công ngôn ngữ khác
  10. ^ Giải thưởng và bằng khen
  11. ^ “ĐCS Trung Quốc ngăn chặn giới luật sư tham gia bào chữa cho ông Lật Chí Cường”. vn.minghui.org. 23 tháng 6 năm 2009. Truy cập ngày 18 tháng 8 năm 2012. 
  12. ^ “Hong Kong looks dimly upon harassment of Falun Gong”. theepochtimes.com. 17 tháng 8 năm 2012. Truy cập ngày 18 tháng 8 năm 2012. 
  13. ^ “Minh Huệ Đa Ngữ (bản Việt ngữ)”. vn.minghui.org. Truy cập ngày 5 tháng 7 năm 2012. 
  14. ^ “More About Minghui International – Special Edition (All Versions)”. en.minghui.org. 14 tháng 6 năm 2012. Truy cập ngày 5 tháng 7 năm 2012. 
  15. ^ Gruesome Death Toll - 3163 Confirmed Dead, Tens of Thousands More Unconfirmed
  16. ^ trang web của Laogai Research Foundation
  17. ^ “Triển lãm ảnh đường Chính Pháp”. Truy cập ngày 16 tháng 5 năm 2011. 
  18. ^ [1]
  19. ^ a ă “The crackdown on Falun Gong and other so-called "heretical organizations"”. Amnesty International. 23 tháng 3 năm 2000. Bản gốc lưu trữ ngày 11 tháng 7 năm 2003. Truy cập ngày 16 tháng 8 năm 2007. 
  20. ^ “U.S. Congress Unanimously Passes Resolution Calling on Jiang Zemin Regime to Cease Persecution of Falun Gong”. Falun Dafa Information Center. 25 tháng 7 năm 2002. Truy cập ngày 16 tháng 8 năm 2007. 
  21. ^ “Press Release HR/CN/1073: General Debate on Civil, Political Rights Concludes”. United Nations. 4 tháng 2 năm 2004. Truy cập ngày 16 tháng 8 năm 2007. 
  22. ^ “House Measure Calls on China to Stop Persecuting Falun Gong”. USinfo.state.gov. 24 tháng 7 năm 2002. Truy cập ngày 16 tháng 8 năm 2007. 
  23. ^ “Nghị quyết 188”. USinfo.state.gov Minh Huệ dịch. 
  24. ^ "Những vết nứt trong cuộc đàn áp ở Trung Quốc". The Washington Post. Truy cập ngày 2 tháng 11 năm 2012.
  25. ^ Tại sao Giang Trạch Dân đàn áp Pháp Luân Công
  26. ^ "Nhổ tận gốc Pháp Luân Công, Trung Quốc tạo ra cuộc chiến tranh bí ẩn". New York Times
  27. ^ Lịch sử đẫm máu của ĐCS Trung Quốc
  28. ^ Cửu Bình
  29. ^ Tòa án quốc gia Tây Ban Nha truy tố các quan chức ĐCS TQ
  30. ^ báo cáo đàn áp, tra tấn, lạm dụng công dân tại Trung Quốc
  31. ^ báo cáo của bà Asma Jahangir-báo cáo viên chuyên về tự do và tín ngưỡng
  32. ^ báo cáo của Liên Hiệp Quốc về mổ cắp nội tạng tại Trung Quốc
  33. ^ Hãng tin Reuters 23 Tháng Mười Hai 2009

Liên kết ngoài[sửa | sửa mã nguồn]