Phù Sai

Bách khoa toàn thư mở Wikipedia

Bước tới: menu, tìm kiếm

Ngô Vương Phù Sai (chữ Hán: 吳王夫差) hay Ngô Phù Sai (吳夫差) (trị vì từ 495 TCN - 473 TCN), là vị vua cuối cùng của nước Ngô, một nước thời cổ Trung Hoa. Thời kỳ trị vì của Phù Sai kéo dài đến cuối thời Xuân Thu.

[sửa] Thân thế

Phù Sai là con trai của Hạp Lư, ông lên ngôi năm 495 TCN. Vào thời kỳ ban đầu trị vì, ông đã đánh bại quân đội của nước Việt ở Phu Tiêu (ngày nay là Ngô Huyện thuộc tỉnh Giang Tô) và chiếm được kinh đô của Việt Quốc. Thay vì sáp nhập nước Việt một cách toàn diện vào lãnh thổ của mình, Phù Sai lại theo tâu trình của Bá Phỉ làm hòa với Việt Quốc. Đại phu là Ngũ Tử Tư (伍子胥) đã can nhưng không được. Sau trận này, Phù Sai cho đào kênh Hàn Câu, xây Hàn thành và đưa quân về phía bắc. Ở Ngải Lăng, quân đội của Ngô Quốc đánh bại nước Tề. Năm 482 TCN, khi ông cố giành quyền bá chủ tại hội nghị các hầu tước ở Hoàng Trì, kinh đô của Phù Sai bị Câu Tiễn bất ngờ đánh úp.

Năm 473 TCN, nước Ngô bị nước Việt đánh bại và bị sáp nhập vào nước Việt. Ngô Phù Sai tự sát trong cung của mình.

[sửa] Xem thêm