Phùng An
|
||||||||||||||||||||||||||
Phùng An là vua Việt Nam trong thời thuộc Đường đầu thế kỷ 9.
Mục lục |
Thân thế [sửa]
Phùng An là con của Bố Cái Đại vương Phùng Hưng - người đã giành quyền tự chủ cho Việt Nam cuối thế kỷ 8.
Tranh chấp quyền lực [sửa]
Tháng 5 năm 791, Phùng Hưng mất[1]. Lực lượng quân khởi nghĩa chia rẽ: một nửa ủng hộ em Phùng Hưng là Phùng Hãi, một nửa do tướng Bồ Phá Cần đứng đầu chủ trương chọn Phùng An thay cha. Hai bên đánh nhau, nhờ Bồ Phá Cần là mãnh tướng, Phùng An thắng thế. Phùng Hãi phải bỏ chạy vào động Chu Nham. Các thủ hạ của Phùng Hãi bỏ đi, không phục tùng Phùng An, do đó lực lượng quân khởi nghĩa bị suy yếu[2].
Hàng nhà Đường [sửa]
Không lâu sau, vua Đường Đức Tông cử lão tướng Triệu Xương cầm quân sang đánh. Triệu Xương chưa dùng binh mà sai sứ sang dụ trước. Phùng An và Phùng Hải yếu thế phải đầu hàng quân Đường. Cuối cùng không rõ kết cục của Phùng An và Phùng Hải. Việt Nam trở lại thời thuộc Đường.
Phùng An chỉ ở ngôi được khoảng 3 tháng. Thời tự chủ của người Việt kéo dài không lâu.
Xem thêm [sửa]
Tham khảo [sửa]
- Nguyễn Khắc Thuần (2007), Danh tướng Việt Nam, tập 4, NXB giáo dục
Chú thích [sửa]
|
||||||||