Phúc tấn

Bách khoa toàn thư mở Wikipedia
Bước tới: menu, tìm kiếm

Phúc tấn nghĩa là Phu nhân, tại Thanh triều thì Phúc tấn là chính thất của những Bối lặc, Quận vương, Thân vương, và cả những Quý tộc trong Bát Kỳ Mãn Châu. Tương đương với Phúc tấn là Vương phi, nhưng trong thời kỳ Mãn Quân đô hộ Hán Quân, từ ngữ Vương phi ít khi được sử dụng.

Trong hậu viện các phủ Quý tộc, dưới Phúc tấn còn có Trắc Phúc tấnCách cách.

Nếu là Phúc tấn của Thái tử thì sẽ được gọi là Thái tử phi.

Nếu một vị A ca (Hoàng tử) nào đó lên ngôi, vị Phúc tấn của A ca đó sẽ được tấn phong Hoàng hậu.

Hậu phi[sửa | sửa mã nguồn]

Thời kỳ khai quốc của Nỗ Nhĩ Cáp Xích và thời gian đầu lên ngôi của Hoàng Thái Cực, Hoàng hậu được gọi là Đại Phúc tấn, còn Phi tần chỉ được gọi là Phúc tấn đơn thuần. Có những cấp Phi tần thấp hơn nữa là Trắc Phúc tấn và Thứ Phúc tấn. Chỉ cho đến khi Khang Hi lên ngôi, chế độ Hậu cung được kiện toàn, thì các danh xưng Phúc tấn, Trắc Phúc tấn và Thứ Phúc tấn mới được chuyển xuống cho vợ của các Hoàng thân quốc thích và Quý tộc Mãn Châu.

Chú thích[sửa | sửa mã nguồn]

Xem thêm[sửa | sửa mã nguồn]

Tham khảo[sửa | sửa mã nguồn]