Phương pháp Ziegler–Nichols

Bách khoa toàn thư mở Wikipedia
Bước tới: menu, tìm kiếm

Phương pháp Ziegler–Nichols là một phương pháp điều chỉnh bộ điều khiển PID được phát triển bởi John G. ZieglerNathaniel B. Nichols. Phương pháp này được thực hiện bằng cách thiết lập thông số độ lợi khâu I (tích phân) và khâu D (vi phân) về không (0,zero). Độ lợi khâu P (tỷ lệ, khuếch đại), độ lợi K_p được tăng lên từ không (0) cho đến khi nó đạt đến độ lợi K_u tối đa, mà đầu ra của vòng điều khiển dao động với biên độ không đổi. K_uchu kỳ dao động T_u được sử dụng để thiết lập độ lợi P, I, và D tùy thuộc vào loại điều khiển được sử dụng:

Phương pháp Ziegler–Nichols[1]
Loại điều khiển K_p K_i K_d
P K_u/2 - -
PI K_u/2.2 1.2K_p/T_u -
classic PID[2] 0.60 K_u 2K_p/T_u K_pT_u/8
Pessen Integral Rule[2] 0.7 K_u 2.5K_p/T_u 0.15K_p T_u
some overshoot[2] 0.33 K_u 2K_p/T_u K_pT_u/3
no overshoot[2] 0.2 K_u 2K_p/T_u K_pT_u/3

Chú thích[sửa | sửa mã nguồn]

  1. ^ Ziegler, J.G and Nichols, N. B. (1942). Optimum settings for automatic controllers. Transactions of the ASME 64. tr. 759–768. 
  2. ^ a ă â b Ziegler-Nichols Tuning Rules for PID, Microstar Laboratories

Liên kết ngoài[sửa | sửa mã nguồn]