Phong kiến phân quyền

Bách khoa toàn thư mở Wikipedia
Bước tới: menu, tìm kiếm

Phong kiến phân quyền là chế độ phong kiến ở giai đoạn mà quyền lực trong một nước bị phân tán do các lãnh chúa cát cứ ở các địa phương. Đôi khi nhà vua chỉ có danh chứ không có thực quyền cai trị toàn quốc. Phong kiến phân quyền là giai đoạn đầu của thời kỳ phong kiến. Giai đoạn tiếp theo là chế độ phong kiến tập quyền. Cơ sở của chế độ phong kiến phân quyền là nền kinh tế tự cung tự cấp ở từng địa phương.

Lịch sử[sửa | sửa mã nguồn]

Xem thêm[sửa | sửa mã nguồn]