Phong trào Chống cải cách

Bách khoa toàn thư mở Wikipedia
Bước tới: menu, tìm kiếm
Một phiên Công đoàn Trentô

Phong trào Chống cải cách, còn gọn Phục hưng Công giáo[1] hoặc cuộc Cải cách Công giáo, chỉ đến thời kỳ phục hưng Giáo hội Công giáo Rôma, bắt đầu với Công đồng Trentô vào năm 1545 và kết thúc với đình chiến Hòa ước Westfalen năm 1648, để phản ứng Cải cách Kháng Cách.

Phong trào này bao gồm những cải cách hành chính, nghi lễ, và chính trị. Các chủng viện để dạy thầy tu một cách chính xác về cuộc sống tinh thần và truyền thống thần học của Giáo hội. Các dòng tu trở lại gốc tinh thần, và các phong trào tinh thần mới, như là các nhà thần bí Tây Ban Nhatrường phái tinh thần Pháp, được sáng lập để chú trọng cuộc sống ngoan đạo và quan hệ cá nhân với Chúa Kitô. Các dòng Phanxicô Capuchin, Ursula, Theatine, Camêlô nhặt phép, Barnabite, và nhất là dòng Tên được thành lập vào thời kỳ này để làm mạnh các giáo xứ nông thôn và chống lại tham nhũng trong Giáo hội. Tòa Thánh cũng tổ chức Tòa án dị giáo Rôma (không nhầm lẫn với Tòa án dị giáo Tây Ban Nha).

Tuy phong trào này có mục đích làm mạnh uy quyền của Giáo hội, nhưng có một số sử gia cho rằng nó cũng dẫn đến sự thách thức cơ bản hơn trong Cách mạng khoa học.

Tham khảo[sửa]

  1. ^ “Counter Reformation”. Encyclopædia Britannica Online (bằng tiếng Anh).