Quảng Nam-Đà Nẵng

Bách khoa toàn thư mở Wikipedia
Bước tới: menu, tìm kiếm

Quảng Nam – Đà Nẵng là một tỉnh cũ ở Trung Trung Bộ Việt Nam, tỉnh lị là thành phố Đà Nẵng. Tỉnh được thành lập vào tháng 2 năm 1976 do hợp nhất tỉnh Quảng NamQuảng Đà. Tỉnh có diện tích 11.985,2 kilômét vuông và số dân 1.914.864 (vào năm 1993).

Phía Bắc giáp tỉnh Bình Trị Thiên, phía Nam giáp tỉnh Nghĩa Bình, phía Đông giáp biển Đông, phía Tây giáp Lào và tỉnh Gia Lai - Kon Tum.

Sau khi thành lập tỉnh, có những thay đổi hành chính như sau: chuyển thị xã Đà Nẵng thành thành phố Đà Nẵng, hợp nhất thị xã Tam Kỳ và 2 huyện Bắc Tam Kỳ, Nam Tam Kỳ thành huyện Tam Kỳ.

Đến năm 1980, tỉnh Quảng Nam - Đà Nẵng có thành phố Đà Nẵng (tỉnh lị), thị xã Hội An, 12 huyện: Hòa Vang, Duy Xuyên, Điện Bàn, Đại Lộc, Núi Thành, Tiên Phước, Thăng Bình, Phước Sơn, Quế Sơn, Trà My, Hiên, Giằng.

Ngày 4 tháng 2 năm 1982, thành lập huyện đảo Hoàng Sa [1]

Ngày 3 tháng 12 năm 1983, chia huyện Tam Kỳ thành thị xã Tam Kỳ và huyện Núi Thành.[2]

Ngày 31 tháng 12 năm 1985, thành lập huyện Hiệp Đức trên cơ sở tách 2 xã thuộc huyện Thăng Bình, 4 xã thuộc huyện Quế Sơn và 2 xã thuộc huyện Phước Sơn.[3]

Đến năm 1991, đơn vị hành chính gồm thành phố Đà Nẵng (tỉnh lị), 2 thị xã Tam Kỳ và Hội An, 14 huyện: Hòa Vang, Hoàng Sa, Duy Xuyên, Điện Bàn, Đại Lộc, Núi Thành, Hiệp Đức, Tiên Phước, Thăng Bình, Phước Sơn, Quế Sơn, Trà My, Hiên, Giằng.

Từ ngày 6 tháng 11 năm 1996 khu vực này được tách ra thành tỉnh Quảng Nam và thành phố Đà Nẵng trực thuộc trung ương.

Chú thích[sửa | sửa mã nguồn]