Rogers Wireless

Bách khoa toàn thư mở Wikipedia
Bước tới: menu, tìm kiếm
Rogers Wireless Inc.
Logo Rogers Wireless
Loại hình Tư nhân (một phần của Rogers Communications)
Ngành nghề Dịch vụ không dây
Thành lập Toronto, Ontario (1983)
Trụ sở chính Toronto, Ontario
Thành viên
chủ chốt
Robert Bruce - Chủ tịch
Sản phẩm UMTS, HSDPA, EDGE, GPRS, GSM, BlackBerry, Dịch vụ dữ liệu không dây, Nhắn tin hai chiều
Doanh thu Green Arrow Up.svg$4.01 tỷ CAD
Chủ sở hữu Rogers Communications
Nhân viên 5,287 (2004)
Website www.rogers.com/wireless

Rogers Wireless, trước đó là Rogers AT&T Wireless, là một công ty thuộc toàn phần sở hữu của Rogers Communications. Rogers mua lại Fido vào tháng 11 năm 2004, tạo nên nhà cung cấp dịch vụ viễn thông lớn nhất Canada, vượt qua Bell Mobility ở số lượng khách hàng, trước khi Bell Mobility mua Virgin Mobile Canada vào tháng 5 năm 2009. Rogers Wireless điều hành mạng GSM duy nhất ở Canada.

Lịch sử[sửa | sửa mã nguồn]

Rogers bắt đầu với mạng Hệ thống điện thoại di động nâng cao (AMPS), và sau này chuyển sang chuẩn IS-136 trước khi giới thiệu mạng GSM năm 2001 [1]. Rất nhiều lần dịch vụ đã được bán lại dưới các tên Cantel, Cantel AT&T, Rogers Cantel AT&T, and Rogers AT&T Wireless. Mạng của Rogers là chuẩn GSM và đang phát triển các chuẩn UMTS, HSDPA, và dịch vụ EUL. Cả hai mạng AMPSIS-136 đã nghỉ hưu vào ngày 31 tháng 5 năm 2007.

Thiết bị di động[sửa | sửa mã nguồn]

Rogers hiện tại đang nắm hợp đồng với Apple Inc. để bán và quảng bá Apple iPhone 3G và 3GS ở Canada. Không rõ được đây có phải là một hợp đồng độc quyền chưa được khẳng định trước đó bởi một bên khác, mặc dù Rogers là nhà mạng duy nhất được bán sản phẩm tại Canada cho đến bây giờ. Ngày khai trương bán các thiết bị là ngày 11 tháng 7 năm 2008. Hiện tại công ty cũng đang bán BlackBerry BoldBlackBerry Curve 8900[2] độc quyền tại Canada. Vào ngày 2 tháng 6 năm 2009 khai trương bán Google Android, HTC DreamHTC Magic[3].

Xem thêm[sửa | sửa mã nguồn]

Tham khảo[sửa | sửa mã nguồn]

Liên kết ngoài[sửa | sửa mã nguồn]