Sứ thần Tòa Thánh

Bách khoa toàn thư mở Wikipedia
Bước tới: menu, tìm kiếm

Sứ thần Tòa Thánh là cấp độ ngoại giao cao nhất của Tòa Thánh tại một quốc gia, tương đương với đại sứ quán. Danh xưng Sứ thần Tòa Thánh được dùng khi Tòa Thánh Vatican đã thiết lập được quan hệ ngoại giao chính thức và đầy đủ với một quốc gia nào đó. Tương tự, quốc gia này sẽ có một vị đại sứ cạnh Tòa Thánh (lưu ý dùng chữ "cạnh" vì các tòa đại sứ đặt ở thủ đô Roma của Ý chứ không đặt trong lãnh thổ Vatican).

Người đứng đầu Sứ thần Tòa Thánh được gọi là vị sứ thần (nuncio) và thường ở chức tổng giám mục. Nuncio bắt nguồn từ tiếng Latinh cổ "nuntius", nghĩa là người mang thông điệp. Sứ thần cũng là đại diện ngoại giao thường trú (đứng đầu đoàn ngoại giao) của Tòa Thánh ở một quốc gia hoặc tổ chức quốc tế tương đương đại sứ đặc mệnh toàn quyền. Điều 14 Công ước Viên về Quan hệ Ngoại giao (1961) ghi nhận danh xưng "sứ thần" (nuncio) như là đặc ngữ tham chiếu đến chức vụ đại sứ của Tòa Thánh tại các quốc gia.

Ngoài lãnh vực ngoại giao, sứ thần cũng đảm nhận việc liên lạc giữa Tòa Thánh và Giáo hội Công giáo ở quốc gia sở tại trên lãnh vực tôn giáo. Sứ thần cũng đóng vai trò quan trọng trong việc giám sát và lựa chọn giám mục cho giáo hội ở quốc gia này.

Một cách dễ hiểu:

  • Sứ thần Tòa Thánh tương đương Đại sứ quán (cấp ngoại giao)
  • Vị Sứ thần tương đương vị Đại sứ đặc mệnh toàn quyền (người đứng đầu đoàn ngoại giao)
  • Tòa Sứ thần tương tương với Tòa đại sứ (nơi làm việc)

Xem thêm[sửa | sửa mã nguồn]