Shō Iku

Bách khoa toàn thư mở Wikipedia
Bước tới: menu, tìm kiếm
Bức họa vua Shō Iku do Mo Choki vẽ năm 1852

Shō Iku (尚育 Thượng Dục?, 19/8/1813-25/10/1847) là vị quốc vương thứ 18 của nhà Shō II tại vương quốc Lưu Cầu. Ông tại vị từ năm 1835 đến 1847 và là con của vua Shō Kō và là cha của vị quốc vương Lưu Cầu cuối cùng, Shō Tai. Ông có đồng danh là Tư Đức Kim (cũng xưng Tư Chân Bồ Kim). Trong thời gian ông trị vì, Lưu Cầu có tài chính quẫn bách và đất nước đi theo xu hướng lụi bại.

Sau cái chết của phụ thân năm 1834, Shō Iku khi ấy 22 tuổi đã chính thức lên ngôi. Năm 1838, nhà Thanh phái tu soạn Hàn lâm ViệnLâm Hồng Niên đi sứ sang Lưu Cầu để sắc phong vương vị cho vương thế tử Shō Iku.

Năm 1844, hải quân Pháp đến cảng Naha, yêu cầu khai cảng mậu dịch. Nhà truyền giáo người Pháp Théodore-Augustin Forcade ở lại Lưu Cầu yêu cầu tự do truyền giáo. Năm 1846, Shō Iku bí bách phải đồng ý yêu cầu của Pháp. Ngày 30 tháng 4 năm đó, tàu hải quân Anh vào cảng, nhà truyền giáo Hungary Bernard Jean Bettelheim đã đến Lưu Cầu.

Năm 1847, Shō Iku qua đời, tổng cộng tại vị 30 năm, được táng ở Tamaudun.

Xem thêm[sửa | sửa mã nguồn]

Tham khảo[sửa | sửa mã nguồn]