Song Tử Đông

Bách khoa toàn thư mở Wikipedia
Bước tới: menu, tìm kiếm

Song Tử Đông (tên tiếng Anh: Northeast Cay, tiếng Filipino: Parola, Trung văn giản thể: 北子岛; bính âm: Běizi dǎo, Hán-Việt: Bắc Tử đảo) là đảo san hô diện tích lớn thứ năm trong quần đảo Trường Sa, có diện tích khoảng 12,7 ha[cần dẫn nguồn]. Các quốc gia gồm Trung Quốc, Đài Loan, Philippines và Việt Nam đều đòi hỏi chủ quyền đối với đảo Song Tử Đông. Hiện nó đang nằm dưới sự kiểm soát của Philippines.

Đảo nằm ở vị trí 11°28' vĩ Bắc, 114°21' kinh Đông, cách đảo Song Tử Tây do Việt Nam kiểm soát chỉ 2,82 km, cách đảo Thị Tứ do Philippines kiểm soát 45 km về phía tây bắc.[cần dẫn nguồn] Trên đảo có nhiều cây cỏ.

Năm 1933, nhà cầm quyền Pháp sáp nhập một số đảo chính và các đảo phụ thuộc của chúng trong quần đảo Trường Sa - bao gồm cả các đảo Song Tử Đông và Song Tử Tây - vào địa phận tỉnh Bà Rịa của Nam Kỳ, Đông Dương thuộc Pháp. Năm 1956, Việt Nam Cộng hòa ra đời và cử tàu đi thị sát quần đảo Trường Sa, trong đó có Song Tử Đông. Tới năm 1963, thủy thủ các tàu Hương Giang, Chi LăngKỳ Hòa của Việt Nam Cộng hòa thiết lập bia chủ quyền một cách có hệ thống tại một số đảo ở Trường Sa, không quên dựng bia trên cả hai đảo Song Tử Đông và Song Tử Tây.

Năm 1968, quân đội Philippines chiếm cả hai đảo Song Tử Đông và Song Tử Tây. Cũng có nguồn cho rằng, Philippines kiểm soát các đảo đó từ 1971. Có giai thoại kể rằng vào năm 1974, sau khi Hải quân Trung Quốc giao tranh với Hải quân Việt Nam Cộng hòa và giành thắng lợi ở quần đảo Hoàng Sa thì nhà cầm quyền Việt Nam Cộng hòa cho tiến hành chiến dịch mang tên Trần Hưng Đạo 48, bất ngờ đổ quân chiếm lại đảo Song Tử Tây từ tay Philippines khi toán quân Philippines đồn trú tại đây sang đảo Song Tử Đông dự tiệc mừng viên chỉ huy.[cần dẫn nguồn]

Sau khi Việt Nam Cộng hòa sụp đổ, đảo Song Tử Tây vẫn nằm dưới sự quản lý của Việt Nam còn đảo Song Tử Đông gần đó tiếp tục do Philippines quản lý.