Tân cổ điển
Bách khoa toàn thư mở Wikipedia
Tân cổ điển là tên của một trào lưu nghệ thuật trang trí, nghệ thuật thị giác, văn học, âm nhạc và kiến trúc lấy cảm hứng từ văn hóa và nghệ thuật cổ điển phương Tây (thường là của Hy Lạp cổ đại và La Mã cổ đại). Trào lưu này thống trị bắc Âu từ giữa thế kỷ 18 tới cuối thế kỷ 19.
Tân cổ điển trong văn hóa, nghệ thuật và kiến trúc, phát triển như một lời đáp trả đối với Rococo, một trào lưu được cho là quá lố và nông cạn.[1] Về mặt kiến trúc, trào lưu Tân cổ điển có những nét tương đồng với kiến trúc cổ điển và kiến trúc Phục hưng, bao gồm tính trật tự và giản đơn, về mặt nghệ thuật, trào lưu này được khuôn mẫu theo những tác phẩm của thế giới cổ điển, thường bao gồm các đề tài chính trị về chiến tranh và lòng dũng cảm.[2]
Chú thích[sửa]
Liên kết[sửa]
| Wikimedia Commons có thêm thể loại hình ảnh và tài liệu về Tân cổ điển |
- Neoclassicism in the "History of Art"
- “Neoclassicism Style Guide”. British Galleries. Victoria and Albert Museum. Truy cập ngày 17 tháng 7 năm 2007.
- Neo-classical drawings in the Flemish Art Collection
- 19th Century Sculpture Derived From Greek Hellenistic Influence: Jacob Ungerer
- The Neoclassicising of Pompeii