Tên lửa điều khiển chống tăng

Bách khoa toàn thư mở Wikipedia
Bước tới: menu, tìm kiếm
Tên lửa điều khiển chống tăng 9K115 Metys của Quân đội Ba Lan
Tên lửa PARS 3 LR kiểu bắn-và-quên của Quân đội Cộng hòa Liên bang Đức.

Một tên lửa chống tăng (ATM), tên lửa điều khiển chống tăng (ATGM) hay vũ khí điều khiển chống tăng (ATGW) là một tên lửa dẫn đường được thiết kế với mục tiêu chủ yếu là bắn trúng và phá huỷ các xe tăng và các xe thiết giáp hạng nặng của đối phương. Kích thước của các tên lửa điều khiển chống tăng từ loại nhỏ cá nhân vác vai với chỉ duy nhất một người lính điều khiển, tới những loại lớn hơn được trang bị trên xe thiết giáp đòi hỏi một đội hay một toán binh sĩ vận chuyển và khai hoả, tới các hệ thống tên lửa được lắp trên xe đặc chủng hay máy bay.

Việc đưa vào sử dụng những tên lửa chống tăng nhỏ, vác vai với những đầu đạn lớn hơn trong những trận đánh thời hiện đại khiến bộ binh cũng có khả năng tiêu diệt thậm chí cả những xe tăng chiến trường hạng nặng ở những khoảng cách lớn, thường ngay ở phát bắn đầu tiên. Những loại vũ khí bộ binh chống tăng trước kia như súng chống tăng, rocket chống tăngmìn chống tăng từ trường đã hạn chế khả năng đâm xuyên vỏ giáp và/hay đòi hỏi người lính phải tiếp cận mục tiêu gần hơn.

Các tên lửa điều khiển hoàn toàn bằng tay thế hệ đầu tiên MCLOS như AT-3 Sagger đòi hỏi người điều khiển phải sử dụng một thanh điều khiển hay một thiết bị tương tự nhằm lái tên lửa về hướng mục tiêu. Nhược điểm là người điều khiển cần phải được huấn luyện tốt và phải giữ bất động trong thời gian tên lửa bay (và vì thế trở thành mục tiêu dễ dàng với vũ khí phản công của địch).

Tên lửa điều khiển bán tự động thế hệ thứ hai SACLOS đòi hỏi người điều khiển chỉ cần giữ tầm ngắm vào mục tiêu cho tới khi tên lửa tiếp cận. Những lệnh điều khiển tự động được gửi tới tên lửa thông qua điện báo hay radio, hay tên lửa dựa vào chỉ điểm laser hay một góc nhìn từ camera TV ở mũi. Các ví dụ về loại này là các tên lửa TOWHellfire I của Mỹ. Một lần nữa người điều khiển vẫn phải giữ bất động trong thời gian tên lửa bay.

Các hệ thống tên lửa dẫn đường thế hệ thứ ba hiện đại hơn sử dụng một thiết bị laser hay camera, trên mũi tên lửa. Khi mục tiêu đã được xác định tên lửa không cần được dẫn đường trên đường bay (ví dụ "chỉ cần nhất nút") và người điều khiển hoàn toàn tự do rút lui. Những ví dụ về loại này gồm tên lửa Javelin của Mỹ và Nag của Ấn Độ.

Các tên lửa điều khiển chống tăng hiện đại nhất có các đầu đạn có sức nổ lớn (HEAT), được thiết kế đặc biệt để thâm nhập qua lớp thép bảo vệ. Các tên lửa hai tầng thường tiêu diệt lớp giáp rất giày hay giáp hai lớp bằng cách sử dụng hai đầu nổ riêng biệt. Các vũ khí tấn công bên trên được thiết kế để tập trung sức nổ xuống dưới xuyên qua phần giáp mỏng trên mái hay phần vòm trên của xe thiết giáp.

Các biện pháp phản công chống tên lửa điều khiển chống tăng gồm Giáp+giáp có khoảng cách, răng cưa, và giáp composite, giáp phòng ngự chủ động (ERA), các thiết bị nhiễu âm như Shtora của Nga, và Hệ thống phòng ngự chủ động (APS) như DrozdArena. Theo truyền thống hầu hết các biện pháp phòng vệ hữu hiệu là bắn vào vị trí phóng tên lửa: hoặc người điều khiển nó sẽ phải trú ẩn hoặc anh ta sẽ chết.

Các vũ khí chống tăng như bazookasúng phóng Lựu (RPG) không được coi là tên lửa điều khiển chống tăng bởi việc phóng đạn không được điều khiển.

Xem thêm[sửa | sửa mã nguồn]

Liên kết ngoài[sửa | sửa mã nguồn]

Bản mẫu:Kiểu tên lửa