Tòa khâm sứ Hà Nội

Bách khoa toàn thư mở Wikipedia
Bước tới: menu, tìm kiếm
Khu đất 42 Nhà chung đầu năm 2007 (tòa khâm sứ Hà Nội cũ)

Tòa Khâm sứ Hà Nội là tòa nhà tọa lạc tại số 40 phố Nhà Chung, quận Hoàn Kiếm, Thủ đô Hà Nội, cùng chung khuôn viên với Nhà thờ lớn Hà Nội. Đây từng là nơi được dùng làm trụ sở đại diện ngoại giao của Tòa Thánh Vatican tại Việt Nam từ năm 1950 đến 1959.

Lịch sử hình thành cơ quan Tòa Khâm Sứ tại Việt Nam[sửa | sửa mã nguồn]

Năm 1922, Giáo hoàng Pio XI cử Giám mục Lécroart, Dòng Tên, nguyên Giám mục Giáo phận Thiên Tân (Tientsin), Trung Hoa, làm Khâm sai Tòa Thánh đi quan sát tình hình các giáo phận ở Đông Dương, đặc biệt về cách tổ chức các chủng viện và chương trình học vấn.

Ngày 25 tháng 5 năm 1925, Giáo hoàng Pio XI đã cho lập Tòa Khâm sứ Đông Dương và Thái Lan, và cử Giám mục Constantino Ayuti (1876-1928) làm Khâm sứ tại Đông Dương, chính yếu là tại Việt Nam. Ban đầu, Giám mục Ayuti đặt văn phòng tạm tại Tòa Giáo phận Hà Nội. Nhưng vào lúc bấy giờ, Hà nội mặc dù giữ vị trí quan trọng nhưng không phải là kinh đô, vì vậy, trụ sở Tòa Khâm sứ ở Đông Dương đã được xây cất gần Nhà thờ Chính tòa Phủ Cam, Huế, vì nơi đây mới là kinh đô của Việt Nam.

Liên tục trong 25 năm sau đó, các Khâm sứ kế vị là Giám mục Columban Dreyer (1928-1937) và Giám mục Antonin Drapier (1937-1950) đều đặt Toà Khâm sứ tại Huế.

Năm 1945, Việt Nam tuyên bố độc lập, Hà Nội trở thành thủ đô của nước Việt Nam. Năm 1950, Giáo hoàng Piô XII đã bổ nhiệm Giám mục John Dooley, người Ireland, làm Khâm sứ tại Đông Dương. Vì lúc đó Huế không còn là thủ đô của Việt Nam nữa, Khâm sứ Dooley đã quyết định dời trụ sở Toà Khâm sứ ra Hà Nội và đặt cạnh Toà Giám mục Hà Nội. Năm 1954, khi Việt Nam bị chia đôi, Khâm sứ Dooley vẫn ở lại Tòa Khâm Sứ tại Hà Nội Miền Bắc Việt Nam.

Tòa Khâm Sứ tại Hà Nội[sửa | sửa mã nguồn]

42 Nhà Chung, sau khi đã xây thành Vườn hoa Hàng Trống, 15h01' ngày 28 tháng 1 năm 2010

Sau khi xâm chiếm Việt Nam, thiết lập chế độ cai trị, thực dân Pháp chiếm một số chùa chiền lấy đất để xây dựng công sở và giao cho giáo hội xây dựng nhà thờ và các cơ ngơi phục vụ cho giáo hội. Năm 1873, được sự đồng ý của Tổng đốc Hà Nội Nguyễn Hữu Độ, giáo hội chiếm một khu đất thuộc Báo Thiên Tự và cho xây dựng ở đây một nhà thờ bằng gỗ. Đến năm 1883 chùa Báo Thiên bị phá bỏ hoàn toàn để xây dựng Nhà thờ lớn Hà Nội, thay thế cho ngôi nhà thờ bằng gỗ.

Năm 1950, khi Hà Nội đã là thủ đô của Việt Nam, Khâm sứ Dooley chuyển trụ sở ra Hà Nội, được Tòa Tổng Giám mục Hà Nội cho mượn cơ ngơi để làm Toà Khâm Sứ. Trụ sở Tòa Khâm Sứ Hà Nội Tòa nhà nằm cạnh Toà Giám mục trong khuôn viên đất của Nhà thờ lớn Hà Nội (Nhà Thờ Chính Toà của Tổng Giáo phận Hà Nội).

Năm 1959, chính phủ Việt Nam Dân chủ Cộng hòa bắt đầu áp dụng các biện pháp nghiêm ngặt đối với Công giáo, ra lệnh cho các giáo sĩ ngoại quốc phải rời khỏi miền Bắc. Tòa Khâm Sứ của Vatican tại Hà Nội bị tịch thu, một bức tường ngăn cách giữa Tòa Giám mục Hà Nội và Toà Khâm Sứ đã được chính quyền dựng lên. Sau đó Tòa Khâm Sứ đã được sử dụng vào nhiều mục đích phục vụ công ích khác nhau, có thời kỳ dùng làm nhà văn hóa thiếu nhi.

Vụ tranh chấp 42 Nhà Chung năm 2008[sửa | sửa mã nguồn]

Giáo dân Hà Nội tụ tập trước cửa Hội đồng nhân dân TP Hà Nội để chờ nghe quyết định về tranh chấp đất đai tại 42 Nhà Chung, ngày 20 tháng 9 năm 2008

Tham khảo[sửa | sửa mã nguồn]

Liên kết ngoài[sửa | sửa mã nguồn]