Tự thiêu

Bách khoa toàn thư mở Wikipedia
Bước tới: menu, tìm kiếm

Tự thiêu là hành động tự sát bằng lửa của cá nhân, sử dụng chất dễ cháy như xăng, dầu tẩm vào người và phóng hỏa. Trong khi về hình thức không khác các hành vi tự sát khác, người biến mình thành cây đuốc sống khi thực hiện hành vi tự thiêu thường nhằm mục đích phản đối một điều gì đó và không hiếm khi, tính mục đích mang màu sắc của chính trị (như phản đối một chính sách, một thể chế).

Trong lịch sử nhân loại từng có những vụ việc tự thiêu nổi tiếng. Hòa thượng Thích Quảng Đức tại Sài Gòn năm 1963 nhằm tử vì đạo[1], phản đối các chính sách của chính quyền Ngô Đình Diệm. Norman Morrison tự thiêu ngày 2 tháng 11 năm 1965 bên bờ sông Potomac, gần Lầu Năm Góc, để phản đối cuộc chiến của Mỹ ở Việt Nam, sau sự kiện này phong trào phản chiến tại Mỹ bắt đầu lan rộng và được thế giới biết đến. Mohamed Bouazizi tự thiêu ngày 17 tháng 10 năm 2010 là khởi điểm của làn sóng cách mạng Mùa xuân Ả Rập[2].

Chú thích [sửa]

  1. ^ Nhị Tường (2005), Tiểu Sử Bổ Tát Thích Quảng Đức, Fawker: Quang Duc Monastery (published 2005-05-01). Truy cập 20 tháng 8 năm 2007.
  2. ^ “Sakharov Prize for Freedom of Thought 2011”. European Parliament. Truy cập 27 tháng 10 năm 2011.