Tam độc

Bách khoa toàn thư mở Wikipedia
Bước tới: menu, tìm kiếm

Tam độc là ba thứ xấu ác, một khái niệm dùng trong Phật Giáo. Sở dĩ gọi như vậy vì ba thứ này làm cho vô tuệ giác bị che lấp, dẫn đến phiền não. Nó luôn xuất hiện trong mỗi con người chúng ta. Ba thứ đó chính là: Tham, Sân, Si.

Tham[sửa | sửa mã nguồn]

Chính là tham lam, bao gồm công danh quyền uy và cả tiền tài vật chất, không biết khi nào là đủ.

Sân[sửa | sửa mã nguồn]

là giận, tức, ghét. Chối bỏ 1 điều ko như ý.

Si[sửa | sửa mã nguồn]

Si là si mê tham đắm. Là phiền não, si mê đối với mọi chân lí tương đối và tuyệt đối. Theo A-tì-đạt-ma-câu-xá luận, nó được xem là một trong các Đại phiền não địa pháp, theo giáo lí Duy thức tông, nó là một trong 6 căn bản phiền não, là một trong Tam bất thiện căn (zh. 三不善根) và là một trong Thập tuỳ miên (zh. 十隨眠). Đồng nghĩa với Vô minh. Được xem như là nguồn gốc của mọi phiền não.

Phép tu[sửa | sửa mã nguồn]

  • Ta phải thực hành phép "Thiểu dục tri túc" (Ít muốn biết đủ).
  • Ta phải tập dừng lại, tập quan sát để có thể biết phân biệt đúng sai, phải trái.
  • Ta phải biết thực hành các pháp môn tu.

Kết luận[sửa | sửa mã nguồn]

Si mê chính là gốc rễ, sân hận là cành và tham lam là lá. Chúng ta phải diệt trừ gốc rễ, có như thế trí tuệ mới được khai sáng sẽ diệt trừ được sân hận và tham lam.[cần dẫn nguồn]

Tham khảo[sửa | sửa mã nguồn]

  • Phật giáo Việt Nam
  • Giáo hội Phật Giáo Việt Nam Thống Nhất
  • Chương trình tu học bậc Hướng thiện.
Bảng các chữ viết tắt
bo.: Bod skad བོད་སྐད་, tiếng Tây Tạng | ja.: 日本語 tiếng Nhật | ko.: 한국어, tiếng Triều Tiên |
pi.: Pāli, tiếng Pali | sa.: Sanskrit संस्कृतम्, tiếng Phạn | zh.: 中文 chữ Hán