-
-
- I.
- Dậy! Buổi sáng ném Đá vào Chén của Đêm
- Đá đuổi Sao Di chuyển. Và hãy nhìn!
- Người đi săn của Phương Đông cài bẫy
- Tháp của Vua trong Thòng lọng Bình minh.
-
-
- II.
- Khi Tay Trái Bình minh giữa Trời xanh
- Ta mơ màng nghe từ Quán rượu kêu lên:
- “Dậy, các Con, dậy rót cho đầy Chén
- Trước khi Rượu Đời khô trong Chén của mình”.
-
-
- III.
- Gà gáy sáng, người ta kêu trước cửa
- Của Quán rượu rằng: “Hãy mau mở Cửa!
- Ngươi có biết, đời ngắn ngủi lắm thay
- Một lần đi, không còn quay về nữa”.
-
-
- IV.
- Năm Mới hồi sinh Lòng khát khao xưa cũ
- Hồn đầy ý nghĩ đi về nơi Vắng vẻ
- Nơi giơ ra Bàn tay Trắng của Mose
- Nghe từ dưới Đất tiếng thở dài của Chúa.
-
-
- V.
- Irám quả là biến mất với Hoa hồng
- Chén Jamshýd ở đâu, có ai biết chăng
- Nhưng Nho còn cho màu Hồng xưa cũ
- Và bên Sông vẫn tươi tốt khu Vườn.
-
-
- VI.
- Trên môi David còn dấu, nhưng giọng thánh thần
- Của Péhlevi – Họa mi gọi Hoa hồng:
- “Rượu! Rượu! Rượu vang đỏ!” để gợi
- Màu hồng tươi trên đôi Má màu vàng.
-
-
- VII.
- Ngươi hãy đến và rót cho đầy Chén
- Và hãy ném vào ngọn Lửa của mùa Xuân
- Áo quần mùa Đông của sự ăn năn
- Con chim Thời gian đã vẫy vùng đôi Cánh.
-
-
- VIII.
- Ngày đến với cả ngàn hoa – hãy xem
- Cả một nghìn đã tan vào Đất sét
- Tháng đầu Hè mang đến những bông Hồng
- Nở hoa xa Jamshýd và Kaikobád.
-
-
- IX.
- Với Khayyam già, quên đi Số kiếp
- Của Kaikhosrú và Kaikobád
- Và Rustum cứ để cho mặc lòng
- Hay Hátim Tai gọi ăn trưa – cứ mặc.
-
-
- X.
- Đi cùng ta, theo lối Cỏ Hoa xanh
- Để cách ngăn sa mạc với đồng bằng
- Nơi không cần Đế vương hay Nô lệ
- Thương Vua Máhmúd ngự trên Ngai vàng.
-
-
- XI.
- Ở nơi đây dưới bóng lá bóng Cành
- Với Bánh, Rượu, Quyển sách Thơ – và Em
- Hát bên anh, thì dù cho Sa mạc
- Đối với anh cũng vẫn cứ Thiên đàng.
-
-
- XII.
- Ai đấy nghĩ: “Thật sung sướng cõi trần!”
- Còn ai: “Hạnh phúc được đến Thiên đàng!”
- Ta cứ giữ Hầu bao và quên hết
- Có khác gì tiếng Trống cõi xa xăm!
-
-
- XIII.
- Hãy nhìn xem, hoa Hồng nở xung quanh
- Hoa cười, nói: Ta đến cõi Trần gian
- Rồi phút giây Kho báu từ tơ lụa
- Bỗng tan ra rải rác khắp cả Vườn”.
-
-
- XIV.
- Hy vọng Trần gian trong trái Tim người
- Thành Tro bụi, hoặc tan biến ngay thôi
- Như Tuyết trên gương Mặt hồng Sa mạc
- Một hai Giờ, rồi sẽ biến mất ngay.
-
-
- XV.
- Và ai người gìn giữ Bông lúa Vàng
- Ai người ném ra Gió, như Mưa giông
- Về với Đất, không còn như vàng bạc
- Đã chôn rồi, Thiên hạ chẳng đào lên.
-
-
- XVI.
- Hãy nghĩ xem, trong cái Lễ hội này
- Liên tục đổi thay, hết Đêm đến Ngày
- Vua tiếp Vua, trong cái vòng xoay ấy
- Một hai Giờ rồi lại biến mất ngay.
-
-
- XVII.
- Nghe nói Thằn lằn với Sư tử đâu
- Giữ Cung điện, nơi Jamshýd uống rượu lâu
- Và Bahrám, Người đi săn vĩ đại
- Ngủ say, trong khi Lừa Hoang đạp trên Đầu.
-
-
- XVIII.
- Đôi khi ta nghĩ rằng không có hoa đỏ hơn
- Hoa Hồng ở nơi chôn ông Vua vĩ đại
- Và mỗi bông Lan dạ hương trong vườn
- Mọc ra từ Đầu người yêu nào đấy.
-
-
- XIX.
- Hoa cỏ tuyệt đẹp, Màu xanh dịu dàng
- Trải khắp Bờ Sông, nơi ta nằm lên
- Hãy nhẹ nhàng, vì rằng ai biết được
- Từ bờ Môi yêu dấu, cỏ hồi sinh.
-
-
- XX.
- Em cứ rót rượu cho đầy, để rửa
- Nỗi sợ tương lai, Tiếc thương quá khứ
- Còn Ngày mai? Tại sao, trong Ngày mai
- Anh đã cùng Bảy Nghìn năm Hôm qua đó.
-
-
- XXI.
- Hãy xem! Người ta yêu, những gì tốt nhất
- Mà Số phận và Thời gian từ Nho đã ép
- Họ uống Chén mình một hai lượt trước đây
- Rồi theo nhau về Ngủ yên dưới đất.
-
-
- XXII.
- Giờ ta đang vui vẻ trong phòng này
- Họ bỏ lại, Hè trải ra Hoa mới
- Ta rồi phải xuống dưới Giường Đất ấy
- Và sẽ thành Giường – là để cho ai?
-
-
- XXIII.
- Tìm lấy điều gì đấy tốt cho ta
- Bởi rồi đây Cát bụi cả thôi mà
- Thành Cát bụi ta nằm trong Cát bụi
- Chẳng Cuối cùng, chẳng Rượu, chẳng Bài ca.
-
-
- XXIV.
- Với những người chỉ sống ngày Hôm nay
- Và những người chỉ sống với Ngày mai
- Ông Muezzín kêu lên từ Tháp Tối:
- “Đừng ngóng trông chi nơi Nọ, nơi Này!”
-
-
- XXV.
- Những Thánh thần và những nhà Thông thái
- Từng tranh luận về chuyện Hai Thế giới
- Những lời Tiên tri dại dột bị khinh thường
- Miệng họ đã im, tất cả về Cát bụi.
-
-
- XXVI.
- Theo Khayyam già, Khôn ngoan bỏ lại
- Chỉ có một điều: Cuộc đời đi mãi
- Chỉ có một điều: Hoa nở một lần
- Rồi tàn lụi, còn lại đều Gian dối.
-
-
- XXVII.
- Thời tuổi trẻ, ta sung sướng biết bao
- Nghe theo Thầy, theo Thánh được rất lâu
- Họ tranh luận về chuyện này chuyện khác
- Nhưng luôn ra theo cánh Cửa khi vào.
-
-
- XXVIII.
- Cùng với họ, ta gieo hạt Giống Khôn
- Lao động làm cho hạt giống lớn lên
- Và đây là Kết quả khi thu hoạch:
- “Đến như Nước, rồi đi như Gió rừng”.
-
-
- XXIX.
- Vào Vũ trụ, không biết được tại sao
- Và như Nước, không biết được từ đâu
- Rồi như Gió lướt bay trên Sa mạc
- Dù muốn dù không, chẳng biết về đâu.
-
-
- XXX.
- Xin đừng hỏi ta rằng: đến từ đâu?
- Và xin đừng hỏi gì chuyện: về sau?
- Chén rót đầy, rồi rót cho đầy nữa
- Để ta quên điều Sỉ nhục trong đầu.
-
-
- XXXI.
- Từ lòng Đất ta xuyên qua Bảy Cổng
- Rồi ta ngồi lên Ngai vàng Số phận
- Và ta lẫn lộn Đầu mối trên Đường
- Nơi đan kết Cái chết và Số phận.
-
-
- XXXII.
- Trước mặt ta cánh Cửa khoá im lìm
- Và tấm Lưới, ta không thể nhìn xuyên
- Về Em, về Anh, có lời to nhỏ
- Nhưng sau chẳng còn Em cũng như Anh.
-
-
- XXXIII.
- Ta hướng về bầu Trời xanh, kêu lên
- Hỏi: “Ngọn đèn nào của Số phận dẫn đường
- Cho bầy Trẻ vấp váp trong Bóng tối?”
- Câu trả lời: “Mù quáng!” tự Trời xanh.
-
-
- XXXIV.
- Khi đó ta ép Môi vào Chén đất
- Để mong hiểu ra Ngọn Đời bí mật
- Môi kề Môi, chén bảo: “Cứ uống đi
- Kẻo không quay về sau khi đã chết”.
-
-
- XXXV.
- Ta nghĩ rằng Bình chứa nguồn rượu sống
- Trả lời ta, từng một thời đã sống
- Từng vui tươi, còn Môi lạnh ta hôn
- Biết bao nụ hôn đã tan – và tặng.
-
-
- XXXVI.
- Một hôm trong Chợ, vào giờ cuối ngày
- Ta nhìn Thợ gốm, Đất sét trong tay
- Và ta nghe tiếng thì thào, nức nở:
- “Hỡi người Anh em, xin hãy nhẹ tay!”
-
-
- XXXVII.
- Rót đầy Chén, chuyện có để làm gì
- Nhắc rằng Thời gian lướt dưới chân ta
- Ngày mai chưa về, Hôm qua đã chết
- Tiếc thương gì, Hôm nay đẹp nhường kia!
-
-
- XXXVIII.
- Một phút giây, trong Hoang mạc Điêu tàn
- Một phút giây, để nếm vị Đời ngon
- Sao sẽ tàn, Đoàn người trên sa mạc
- Vào cõi Hư không – Ô, hãy vội vàng!
|
-
-
- XXXIX.
- Bao nhiêu lâu còn theo Đuổi mông lung
- Để chuyện Này, Kia tranh luận thỏa lòng
- Tốt hơn hết đi nếm mùi Rượu ngọt
- Còn hơn buồn vì Trái đắng, hoặc không.
-
-
- XL.
- Bạn biết không, ta đây đã từ lâu
- Làm cuộc Hôn nhân, Uống rượu ồn ào
- Xua khỏi giường bà già tên Lý trí
- Và bây giờ, Con gái Rượu – Nàng dâu.
-
-
- XLI.
- Bằng thước ta đo được “Có” và “Không”
- Hoặc “Lên-và-Xuống” chính xác như mong
- Nhưng tất cả bây giờ ta chỉ biết
- Mỗi một điều rằng uống Rượu là hơn.
-
-
- XLII.
- Mới gần đây, bên cánh Cửa mở toang
- Trong buổi hoàng hôn có một Thiên thần
- Ôm Bình rượu, và ngài mời ta nếm
- Ta nhận ra rằng thứ Rượu thật ngon!
-
-
- XLIII.
- Trong Rượu có thứ Logic tuyệt đối
- Bác Bảy hai Giáo phái đang tranh cãi
- Rượu là Nhà giả kim tuyệt trần
- Trong phút giây biến Sắt thành Vàng thỏi.
-
-
- XLIV.
- Máhmúd tối cao, Chúa tể oai hùng
- Nếu tất cả những nỗi Sợ màu đen
- Và nỗi Buồn trong lòng ta dâng ngập
- Ngài xua đi, chặt đầu chúng bằng gươm.
-
-
- XLV.
- Bỏ lại Khôn ngoan và hãy cùng ta
- Về Hỗn mang trong Vũ trụ bao la
- Và ẩn vào một góc miền Hubbub
- Để thử xem cho bạn được những gì.
-
-
- XLVI.
- Trong và ngoài, trên, dưới, xung quanh
- Đấy chẳng khác gì chiếc Bóng Thần thông
- Còn Mặt trời – cây Nến trong chiếc Hộp
- Và ta – Bóng ma đi, đến vòng quanh.
-
-
- XLVII.
- Và nếu Rượu bạn uống, Môi ép vào
- Cuối cùng Hư không, Vật chất như nhau
- Bạn hãy vui, vì bây giờ bạn có
- Bạn sẽ - Hư không – và chẳng ít hơn đâu.
-
-
- XLVIII.
- Khi Hoa hồng còn nở bên Bờ Sông
- Cùng Khayyam già hãy uống Rượu Hồng
- Còn khi Thiên thần đem cho rượu Tối
- Bạn hãy uống đi và chớ hoang mang.
-
-
- XLIX.
- Đây bàn Cờ của Đêm và của Ngày
- Số phận coi Người là con Tốt thôi
- Đưa xuống, đẩy lên rồi đem chiếu tướng
- Người tiếp người đưa vào Chỗ nghỉ ngơi.
-
-
- L.
- Quả Bóng thì không nói Có và Không
- Sang Phải, Trái theo Cầu thủ trên Sân
- Chỉ Người ném bạn ra sân biết được
- Ngài biết tất cả, Ngài biết được rằng!
-
-
- LI.
- Tay Số phận viết và tiếp trang sau
- Lòng mộ đạo, Trí khôn, ích gì đâu
- Không xóa nổi nửa dòng, và Nước mắt
- Cũng không rửa đi Lời viết lúc đầu.
-
-
- LII.
- Chén lật úp mà ta gọi Bầu trời
- Ta bò trườn, sống rồi chết đấy thôi
- Đừng giơ tay cầu xin Trời giúp đỡ
- Chẳng giúp được gì cho Bạn và Tôi.
-
-
- LIII.
- Đất sét đầu, Họ nặn ra Người cuối
- Và sau đó gieo hạt Giống mùa Sau
- Buổi sáng đầu của Tạo thành viết vội
- Rồi Bình minh tính sổ đọc sau này.
-
-
- LIV.
- Nói với bạn – Khi ta ra khỏi Cổng
- Con Ngựa Trời rực lửa chở ta vào
- Nơi Linh hồn cùng Đất đai bụi bặm
- Do Parwín và Mushtara ném vào.
-
-
- LV.
- Cây Nho đâm rễ, cứ mặc Sufi
- Chê sự Tồn tại của ta bám rễ
- Từ Sắt của ta có thể đúc Chìa
- Để mở Cánh cửa, kẻo người la ó.
-
-
- LVI.
- Ta biết rằng thứ Ánh sáng Trung thành
- Đốt lên Tình yêu hoặc là Tức giận
- Thà tận hưởng chút thoáng qua trong Quán
- Cũng còn hơn để mất ở Thánh đường.
-
-
- LVII.
- Ô, Ngươi là kẻ đặt Bẫy ở bên Đường
- Là nơi mà ta thường vẫn lang thang
- Có lẽ nào héo hon vì tiền định
- Qui tội cho ta Đổ đốn, Lỗi lầm?
-
-
- LVIII.
- Ô, Ngươi lấy Đất nặn ra Con người
- Nghĩ ra Thiên đường, đồng thời con Rắn
- Vì lầm lỗi hiện trên gương mặt người
- Ngươi tha thứ, và khoan dung được nhận.
-
-
- LIX.
- Hãy nghe thêm. Vào một buổi chiều hôm
- Tháng Ramazan, Trăng mới lưng chừng
- Ta đứng một mình ở trong lò Gốm
- Với Dân cư đất sét xếp thành Hàng.
-
-
- LX.
- Nói nghe lạ lùng nhưng trong bao Số phận
- Ai giỏi nói năng còn ai đó không
- Bỗng đột ngột, một ai đó kêu lên:
- “Ai là Thợ gốm, còn ai – đồ Gốm?”
-
-
- LXI.
- Người khác bảo: “Thân xác ta, quả thật
- Do bàn tay Ngài nặn ra từ Đất
- Rồi Ngài trao cho đường nét, Dáng hình
- Sau đấy lại nhồi ta về với Đất”.
-
-
- LXII.
- Một người khác: “Dù chàng Trai hay giận
- Cũng chẳng bao giờ uống xong đập Chén
- Tại sao Ngài đầy Tưởng tượng, Tình yêu
- Làm ra Bình rồi đập khi tức Giận?”
-
-
- LXIII.
- Không ai trả lời cho câu hỏi này
- Một chiếc Bình vội vàng lên tiếng ngay:
- “Họ cười ta vì thân ta méo xệch
- Tại vì sao? Do Thợ gốm run tay?”
-
-
- LXIV.
- Một người nói: “Bà con Chủ quán rằng:
- Gương mặt ông với Khói từ Địa ngục
- Họ nói về thử thách – nghe mà khiếp!
- Ông tốt bụng, tất cả đều tuyệt trần”.
-
-
- LXV.
- Thì khi đó, một người khác thở dài:
- “Đất tôi khô vì để quên lâu ngày
- Nhưng nếu rót đầy cho tôi rượu cũ
- Thì tôi nghĩ rằng sẽ phục hồi ngay”.
-
-
- LXVI.
- Khi Bình và Chén đáp lời liên tiếp
- Một kẻ nhìn thấy mảnh Trăng lưỡi liềm
- Tất cả kêu lên: “Hỡi người Anh em!
- Có nghe vai Thợ gốm rên - cót két!”
-
-
- LXVII.
- Ô, hãy dùng Rượu để củng cố Đời ta
- Khi ta chết, khâm liệm bằng lá Nho
- Và trước đó, tắm rửa ta bằng Rượu
- Rồi đem chôn đâu đó sau Vườn nhà.
-
-
- LXVIII.
- Dù thân xác của ta chôn dưới đất
- Nhưng trong Không khí mùi Thơm ngào ngạt
- Không một người ngoan Đạo đi ngang qua
- Mà lại có thể làm như không biết.
-
-
- LXIX.
- Quả thực, Thần tượng mà ta yêu mến
- Đã đem lòng tin con người cho ta
- Đã dìm Danh dự của ta trong Chén
- Và bán Danh tiếng để lấy Bài ca.
-
-
- LXX.
- Quả thực, trước khi Hối hận đã thề
- Nhưng liệu có tỉnh khi nói lời kia?
- Và Mùa xuân với Hoa hồng lại đến
- Đã làm cho tan lời Sám hối kia.
-
-
- LXXI.
- Dù rượu xử sự như người vô Đạo
- Khoác cho ta chiếc Áo choàng Danh dự
- Những Người bán rượu làm ta ngạc nhiên
- Họ bán Hàng giá chỉ bằng một nửa.
-
-
- LXXII.
- Than ôi, tàn héo cả Mùa xuân, Hoa hồng!
- Cuốn sách Tuổi trẻ đành phải sang trang!
- Và Họa mi trên cành giờ im tiếng
- Bay về đâu, có ai biết được chăng!
-
-
- LXXIII.
- Ô, Tình yêu! Liệu ta và em có vần xoay Phận số
- Để thay đổi trật tự này quả thật đáng thương
- Để ta sẽ đập chúng ra từng mảnh nhỏ
- Rồi nhập vào, xếp lại đẹp như mong.
-
-
- LXXIV.
- Ô, Trăng của lòng ta không biết đến tàn
- Trăng của Trời, trăng lại sẽ mọc lên
- Và trăng lại sẽ đung đưa nhìn ngắm
- Tìm ta trong Vườn – nhưng chỉ hoài công!
-
-
- LXXV.
- Và khi Trăng soi sáng giữa đám đông
- Những Người khách Số phận ném xuống trần
- Trong vui sướng, khi trăng tìm đến Chỗ
- Xưa ta ngồi – hãy úp ngược Chén không!
- Bản dịch của Hồ Thượng Tuy
|