Thảm sát Túc Thanh

Bách khoa toàn thư mở Wikipedia
Bước tới: menu, tìm kiếm

Thảm sát Túc Thanh (Trung văn giản thể: 肃清大屠杀; Trung văn phồn thể: 肅清大屠殺; bính âm: Sùqīng Dà Túshā- Túc Thanh đại đồ sát) là một cuộc thảm sát có hệ thống được thực hiện bởi quân Nhật nhằm loại bỏ những thành phần thù địch người Singapore gốc Hoa trong thời gian Nhật Bản chiếm đóng Singapore, sau khi thuộc địa này của Anh thất thủ và phải đầu hàng ngày 15 tháng 2, 1942. Chiến dịch Túc Thanh diễn ra sau đó đã mở rộng đối tượng sang cả người Hoa ở Mã Lai. Cuộc thảm sát bắt đầu từ 18 tháng 2 cho đến 4 tháng 3, 1942 tại nhiều địa điểm trong khu vực.

Từ Túc Thanh ("Sook Ching" Trung văn giản thể: 肃清; Trung văn phồn thể: 肅清; bính âm: Sùqīng) có nghĩa là "dẹp sạch" trong tiếng Hán và người Nhật dùng từ này để ám chỉ từ Kakyōshukusei (華僑粛清 - Hoa kiều túc thanh), nghĩa là "thanh trừng người Trung Quốc". Người Nhật còn gọi nó là Shingapōru Daikenshō (シンガポール大検証), tức là "cuộc đại thanh tra Singapore". Ủy ban di sản quốc gia (National Heritage Board) Singapore sử dụng từ "Sook Ching" khi nói về sự kiện này.[1][2]

Những kỷ vật của những người sống sót qua thời kỳ này được lưu giữ trong phòng trưng bày triển lãm ở nhà máy ô tô Ford cũ ở Bukit Timah, địa điểm mà trước kia người Anh từng ký văn kiện đầu hàng Nhật Bản ngày 15 tháng 2, 1942[3].

Ngày nay, trong tiếng Nhật còn có từ Shingapōru Kakyōgyakusatsujiken (シンガポール華僑虐殺事件) (vụ thảm sát người Hoa Singapore) để nói về vụ thảm sát này.

Tuy giới học giả đều nhất trí rằng đã có cuộc thảm sát này nhưng các nguồn tin của Nhật và Singapore không thống nhất về số người bị thiệt mạng. Theo Hirofumi Hayashi (đọc phần sau), Bộ ngoại vụ Nhật Bản "đã thừa nhận rằng quân Nhật đã gây ra các vụ thảm sát ở Singapore... Trong các cuộc đàm phán với Singapore, chính phủ Nhật Bản đã từ chối yêu cầu bồi thường thiệt hại nhưng đồng ý có "hành động chuộc lỗi" bằng cách cung cấp tài chính theo những cách khác".

Kế hoạch thảm sát[sửa | sửa mã nguồn]

Hirofumi Hayashi, một giáo sư ngành chính trị tại Đại học Kanto Gakuin kiêm đồng giám đốc Trung tâm Nghiên cứu và Lưu trữ văn thư về Trách nhiệm Chiến tranh của Nhật Bản, viết rằng cuộc thảm sát đã được trù định trước và rằng "người Hoa ở Singapore được xem là có tư tưởng chống Nhật kể cả trước khi quân Nhật đổ bộ". Qua đoạn văn sau có thể thấy là cuộc thảm sát cũng đã mở rộng sang cả người Hoa ở Mã Lai.

Việc thanh trừng đã được lên kế hoạch từ trước khi quân đội Nhật Bản đổ bộ lên Singapore. Ban chỉ huy của tập đoàn quân số 25 (Nhật Bản) đã dựng lên một kế hoạch được gọi là "Hướng dẫn Tiến hành Quản lý Hoa kiều" vào khoảng 28 tháng 12, 1941. Chỉ thị này nói rằng bất cứ ai không phục tùng hoặc bất hợp tác với lực lượng chiếm đóng cần phải bị loại bỏ. Rõ ràng là cơ quan đầu não của tập đoàn quân số 25 đã lựa chọn một chính sách tàn nhẫn đối với người Hoa ở Singapore và Mã Lai từ khi bắt đầu cuộc chiến. Theo Onishi Satoru, sĩ quan hiến binh Nhật phụ trách trung tâm thẩm tra Jalan Besar, trung tá hiến binh Oishi Masayuki đã nhận chỉ thị từ trưởng ban tham mưu Suzuki Sosaku tại Keluang, Johor để chuẩn bị cho một cuộc thanh trừng sau khi chiếm được Singapore. Mặc dù không biết chính xác thời điểm của chỉ thị này, chỉ biết rằng sở chỉ huy tập đoàn quân đóng tại Keluang từ 28 tháng 1 đến 4 tháng 2, 1942... Rõ ràng, vụ thảm sát Singapore không phải là chỉ đạo của một vài cá nhân độc ác, nhưng nhất quán với những biện pháp được áp dụng trong thời kỳ Nhật Bản xâm lược Trung Quốc và cũng liên tục được áp dụng trên những nước Châu Á khác. Để tổng kết những điểm trên, quân đội Nhật Bản, đặc biệt là tập đoàn quân số 25, sử dụng biên pháp thanh trừng để loại trừ những thành phần chống Nhật trong tương lai, đe dọa dân Trung Quốc địa phương và những người khác để áp đặt chế độ quân quản một cách nhanh chóng.[4]

Xác định các mục tiêu thảm sát[sửa | sửa mã nguồn]

Sau khi xâm chiếm Singapore, Nhật Bản nhận thấy rằng cộng đồng người Hoa địa phương trung thành với người Anh và Trung Hoa Dân quốc. Một số người gốc Hoa giàu có đã hỗ trợ tài chính cho Quốc dân Cách mạng quân trong chiến tranh Trung-Nhật qua những đợt phát động gây quỹ. Giới lãnh đạo quân sự Nhật Bản, đứng đầu là Yamashita Tomoyuki, đã chủ trương chính sách "loại trừ" những kẻ có thái độ kiên quyết bài Nhật.

Giới chức quân sự Nhật Bản đã xác định những đối tượng sau là "có thể gây phiền phức"[5]:

  • Các nhà hoạt động của Quỹ cứu tế Trung Quốc
  • Những người giàu có đã đóng góp một cách hào phóng cho Quỹ cứu tế Trung Quốc
  • Những ai ủng hộ Tan Kah Kee, lãnh đạo của phong trào cứu quốc Nam Dương
  • Người gốc Hải Nam, được cho là theo cộng sản
  • Người Hoa sinh ra ở Trung Quốc và đến Mã Lai sau chiến tranh Trung Nhật
  • Những người xăm trổ, vì được cho là thành viên của Hội Tam Hoàng
  • Người Hoa tham gia vào tinh hoa nghĩa dũng quân (một đội quân gồm tập hợp những người Hoa tại Singapore chống Nhật)
  • Các viên chức nhà nước và những người có vẻ có cảm tình với người Anh, ví dụ như các thẩm phán hòa giải và các thành viên của Hội đồng lập pháp
  • Những ai sở hữu vũ khí và có khả năng gây hại cho an ninh công cộng

Yamashita đã ra lệnh cho lực lượng đồn trú Chiêu Nam Đảo (Syonan) để phối hợp với Hiến binh Chiêu Nam Đảo, quân cảnh Nhật Bản, cùng "trừng phạt người Hoa thù địch một cách đích đáng".

Số lượng người chết[sửa | sửa mã nguồn]

Số liệu về người chết là không đồng nhất. Con số thống kê do Nhật Bản đưa ra là dưới 5.000 người trong khi cộng đồng người Hoa ở Singapore cho rằng số người chết lên đến 100.000. Thủ tướng đầu tiên của Singapore Lý Quang Diệu đã phát biểu trong một chương trình của kênh Discovery rằng số người thiệt mạng là "đâu đó giữa 50.000 đến 100.000 thanh niên người Hoa" ("Somewhere between 50,000 to 100,000 young men, Chinese").[6]

Trong buổi phỏng vấn ngày 6 tháng 7, 2009 với tạp chí National Geographic, Lý Quang Diệu đã nói:

I was a Chinese male, tall and the Japanese were going for people like me because Singapore had been the centre for the collection of ethnic Chinese donations to Chongqing to fight the Japanese. So they were out to punish us. They slaughtered 70,000 - perhaps as high as 90,000 but verifiable numbers would be about 70,000. But for a stroke of fortune, I would have been one of them.[7]

Tạm dịch

Tôi là một người đàn ông Trung Quốc, cao; và người Nhật đã làm thế vì những người như tôi bởi vì Singapore từng là trung tâm thu nhận những đóng góp của người Hoa thiểu số cho Trùng Khánh để đánh lại người Nhật. Vậy nên bọn họ đã cố để trừng trị chúng tôi. Bọn họ đã tàn sát 70.000 người - có lẽ phải lên tới 90.000 người tuy nhiên những số liệu xác thực nhất là khoảng 70.000. Nếu không nhờ may mắn, có khi tôi đã là 1 trong số họ.

Tham khảo[sửa | sửa mã nguồn]