Thảo luận:Giáo dục

Bách khoa toàn thư mở Wikipedia

Bước tới: menu, tìm kiếm

Trong tất cả các cuộc thảo luận cũng như đa số các bài viết về “Giáo Dục” trên các báo khác, tôi thấy rõ là hầu hết quí vị chỉ hiểu nghĩa của nó như là từ “Education” của tiếng nước ngoài, mà không hiểu hay không muốn hiểu theo nghĩa hoàn toàn tiếng Việt (!?). Quý vị đã bỏ biết bao nhiêu thời gian và công sức ra để chỉ mới tìm hiểu và thảo luận có một nữa là chữ “Giáo”, còn lại một nữa khác là chữ “Dục” thì chưa hay không thấy nói đến.

Một đặc điểm rất dễ nhận thấy trong các cụm từ kép (hai chữ) tiếng Việt xuất xứ từ chữ Hán đều bao gồm và thoả mản hai đặc tính về Âm Dương, như từ Giáo Dục gồm có cả hai nghĩa về tinh thần là “Giáo” và vật chất là “Dục”. Như vậy nếu hiểu đúng theo nghĩa rộng tiếng Việt của từ “Giáo Dục” phải là “Giáo hoá và Dưỡng dục”, nghĩa là không những vừa phải dạy dỗ về mặt tinh thần mà còn phải lo nuôi dưỡng về thể chất nữa! Nếu chỉ lo có một trong hai thì coi như không chu toàn và dĩ nhiên là sẽ không thành công.

Tuy rằng theo sự suy nghĩ bình thường, đôi khi chỉ làm xong một nữa công việc vẫn có cái lợi nhỏ còn hơn là không làm gì cả. Nhưng rất tiếc trong lãnh vực về “Giáo Dục” ở VN thì kết quả không giống như vậy! Đối với hoàn cảnh thực tế ở VN hiện nay, chỉ có nghĩ đến “Giáo” mà không làm gì cho “Dụïc” thì vừa mất thì giờ và có thể nhiều lúc cho kết quả còn xấu hơn là không làm gì cả, “tiền mất tật mang” hoá ra thành “Dã tràng xe cát biển đông”!

Thí dụ cụ thể cho dễ hiểu, muốn một máy vi tính điều hành hay chạy có hiệu quả cao nhất, thì phải cần đến cả hai yếu tố: thứ nhất là phần Vật liệu Máy (Hardware) và kế đến là phần Trí liệu (Software) hay chương trình (program). Hãy giả thử là nếu ngày hôm nay mà quí vị vẫn còn muốn xử dụng máy thời thập niên 90 thì có được không, khi muốn dùng một số các chương trình cấp cao ứng dụng đòi hỏi nhiều GB? Vậy thì nếu suy diễn về câu chuyện trên cho vấn đề “Giáo dục và Đào Tạo” hay nhân sự cho VN trong tương lai cũng giống y hệt như vậy. Xin nhấn mạnh đến tầm quan trọng cuả vấn đề nói trên, nếu vì lý do nào đó phải chọn theo thứ tự ưu tiên cái nào có trước, thì câu trả lời sẽ phải là “Hardware” nên có trước “Software”. Chẳng ai dại gì đi sắm “Sorfware” trước khi biết rõ khả năng “Hardware” cuả mình như thế nào!

Do vì hoàn cảnh khó khăn trong thời gian trước đây, nghèo đói và chiến tranh kéo dài quá lâu mà hậu quả là tình trạng suy dinh dưỡng tác hại qua nhiều thế hệ trẻ VN. Do đó hệ quả kéo theo tất nhiên về “Văn Hoá” nói chung cuả người Việt mình cũng bị ảnh hưởng lây, nên đa số (tôi muốn nhấn mạnh hai chữ “đa số” với tỷ lệ có thể đến hơn 90%) dân Việt mình (kể cả dân VN ở nước ngoài) đều có vấn đề với “trí tuệ”, hay nói chung là “khả năng về tư duy” yếu kém hơn so với các dân tộc khác, nếu xét theo diện tập thể. Cụ thể minh chứng cho lập luận vừa nói trên là hãy so sánh giữa các dân tộc cùng chung một dòng giống như nhau, giữa Nam và Bắc Hàn, hay giữa Đài loan và Lục Đia.

Nói tóm tắt là nếu quí vị chỉ có biết lo về “Software” mà không có “Hardware” đúng mức thì cuối cùng cũng cho ra hiệu quả kém hay vô ích mà thôi, và đó chính là lý do tai sao càng ngày VN mình càng thua xa các láng giềng về nhiều phương diện, nhất là về Giáo Dục! Nhưng cũng xin đừng vội “đổ lỗi” hay quy trách nhiệm cho bộ Y tế hay cac Bác sĩ. Họ chĩ giống như là những chuyên viên sửa chửa máy tính khi nó bị hư hỏng (bệnh tật) mà thôi, không phải là kỹ sư chuyên gia chế tạo hay làm ra máy tính!

Hãy thử tưởng tượng “trí tuệ “ là “tài sản tinh thần” cuả một dân tộc, cũng tương tự như cuả cải hay tài sản vật chất. Nếu trong hiện tại dân tộc A đã có một số tiền đầu tư lớn hơn dân tộc B, và nếu cả hai đầu tư cùng một phân suất lãi giống nhau, thì chắc chắn theo giòng thời gian, càng ngày dân A sẽ càng giàu hơn và bỏ xa dân B.( Đó là lý do chính để giải thích tại sao có một số các nền văn minh lớn trong lịch sữ đã bị suy tàn và biến mất hay trở thành nhược tiểu.) Trong trường hợp đó, nếu dân B muốn vượt lên và san bằng cách biệt, thì họ phải tìm cơ hội khác để có được phân suất lãi cao hơn. Nói rõ hơn là phải khai thác và tận dụng tối đa yếu tố duy nhất là “Giáo-Dục” khai phóng, sáng tạo và ưu việt cho nhân dân.

Nguyễn Cường Aihuunhatrang (thảo luận) 20:23, ngày 3 tháng 1 năm 2008 (UTC)


Xin bổ sung khái niệm "Giáo dục"

Giáo dục còn là quá trình khơi gợi các tiềm năng sẳn có trong mỗi con người, góp phần nâng cao các năng lực & phẩm chất cá nhân của cả thầy và trò theo hướng hoàn thiện hơn, đáp ứng các yêu cầu tồn tại & phát triển trong xã hội loài người đương đại.

Từ nhận định trên cho thấy, khái niệm giáo dục đã được quý vị thống nhất còn thiếu 3 vấn đề sau:

1. Bản chất của giáo dục còn có quá trình người thầy khơi gợi (giúp người học phát hiện, đánh thức các tiềm năng sẳn có trong mỗi con người; Sau đó mới đến quá trình làm thay đổi (hoặc biến đổi) các phẩm chất ấy.

2. Giác dục, ngay tự thân nó đã có tác động đến cả 2 đối tượng: thầy & trò. Chính trong quá trình lao động nghiêm túc, người thầy còn "học hỏi" được rất nhiều điều từ học trò của mình. (Do đó mới có thành ngữ "Dạy - tức là học hai lần"!

3. Khái niệm đã nêu chưa nhắc đến tác dụng & vai trò của "giáo dục" đối với con người (cả thầy & trò), khi tiếp cận đến những quá trình lao động dạy & học ấy.

Do đó, khái niệm "Giáo dục" xin được bổ sung như sau: "Giáo dục là quá trình được tổ chức có ý thức, hướng tới mục đích khơi gợi & biến đổi nhận thức, năng lực, tình cảm, thái độ của cả người dạy & người học theo hướng tích cực. Nghĩa là góp phần hoàn thiện nhân cách cả thầy và trò bằng những tác động có ý thức từ bên ngoài, đáp ứng các yêu cầu tồn tại & phát triển trong xã hội loài người đương đại".

(Mọi phản biện về khái niệm này, kính mong các bạn liên hệ theo địa chỉ mail: Lehuynh@mic.edu.vn hoặc website: http://www.mic.edu.vn/)Lehuynhmic (thảo luận) 04:54, ngày 11 tháng 3 năm 2008 (UTC)

Công cụ cá nhân