Thảo luận:Vật chất (triết học Marx-Lenin)

Bách khoa toàn thư mở Wikipedia
Bước tới: menu, tìm kiếm

Định nghĩa Vật chất của Lê Nin[sửa | sửa mã nguồn]

Vật chất là một phạm trù triết học dùng để chỉ thực tại khách quan được đem lại cho con người trong cảm giác, được cảm giác của con người chép lại, chụp lại, phản ánh và nó tồn tại không lệ thuộc vào cảm giác.

ý nghĩa:
  • Định nghĩa ngắn gọn nhưng giải đáp đầy đủ hai mặt của vấn đề cơ bản của triết học trên lập trường duy vật biện chứng, chống lại tất cả các quan điểm sai lầm về vật chất, về mối quan hê giữa vật chất và ý thức của Chủ nghĩa duy tâm, chống thuyết bất khả tri và thuyết hòa nghị, khắc phục tính máy móc, siêu hình trong quan niệm về vật chất của Chủ nghĩa duy vật trước Mác;
  • Định nghĩa nêu lên tính khái quát phổ biến rất cao của phạm trù vật chất, nó bao gồm tất cả những gì tồn tại khách quan;
  • Định nghĩa giúp chúng ta tìm được yếu tố vật chất trong lĩnh vực xã hội đó là tồn tại xã hội
  • Định nghĩa vạch ra cho khoa học con đường vô tâm đi sâu nghiên cứu Thế giới, tìm ra phương pháp cải tạo Thế giới ngày càng có hiệu quả.
Ví dụ:
Hỡi Cô tát nước bên đường,
Sao Cô múc Ánh trăng vàng đổ đi.
Ánh trăng vàng là Vật chất, vì:
  1. Nhìn thấy (được đem lại cho con người trong cảm giác);
  2. Nhớ lại và tả lại cho người khác (được cảm giác của con người chép lại, chụp lại, phản ánh);
  3. Nó vẫn tồn tại dù không có Cô tát nước hay bất kỳ ai (nó tồn tại không lệ thuộc vào cảm giác).

--Да или Нет (thảo luận) 09:25, ngày 25 tháng 1 năm 2010 (UTC)

Tên bài[sửa | sửa mã nguồn]

Theo như người viết ban đầu khi bắt đầu tạo trang này - Vật chất (triết học), thì tên bài nên đặt là: Vật chất (Triết học Mác Lênin). Và như vậy sẽ tránh khỏi tranh cãi về trung lập; hoặc là phải biên soạn lại theo từng loại triết học khác nhau nếu giữ nguyên tên bài.--Да или Нет (thảo luận) 09:34, ngày 25 tháng 1 năm 2010 (UTC)

    • Lý do?? Vật chất triết học mới là trung lập vì không chỉ có triết học của Mác lê mới định nghĩa vật chất. Xô crat1 gì đó và các vị tiền bối của mác đã định nghĩa về vật chất rồi. Nếu các bạn không phúc đáp thì tôi xin đổi lại tên bài này. Llevanloc (thảo luận) 17:32, ngày 25 tháng 1 năm 2010 (UTC)

Cách hiểu vật chất như trên không ổn[sửa | sửa mã nguồn]

Cách hiểu định nghĩa vật chất của Lênin như người tạo trang đã nêu bị xếp vào loại "thô thiển". Bởi lẽ tương tự với thí dụ "Ánh trăng vàng" là vật chất thì "Ổ bánh mỳ" cũng là vật chất, vì nó cũng thỏa mãn cả ba yêu cầu tương tự:

  1. Nhìn thấy (được đem lại cho con người trong cảm giác);
  2. Nhớ lại và tả lại cho người khác (được cảm giác của con người chép lại, chụp lại, phản ánh);
  3. Nó vẫn tồn tại dù không có "Người tạo trang" hay không có "Người tạo trang", hay bất kỳ ai (nó tồn tại không lệ thuộc vào cảm giác).

Nhưng có mâu thuẫn:

"Ổ bánh mỳ là vật chất

Vật chất tồn tại vĩnh viễn.

Vậy ổ bánh mỳ tồn tại vĩnh viễn"

Điều này rõ ràng vô lý, không thực tế.

Vậy, "Ánh trăng vàng" cũng như "Ổ bánh mỳ" không thể coi là vật chất như "một phạm trù triết học" được. Nó chỉ là một biểu hiện cụ thể của vật chất thôi, hay nói cách khác nó là vật thể, mà sự tồn tại của vật chất phải thông qua nó cũng như thông qua vô vàn các sự vật hiện tượng khác.

13:12, ngày 7 tháng 6 năm 2010 (UTC) Nguyễn Văn Đại

Muốn có ổ bánh mỳ thì phải có người tạo ra nó, tôi nghĩ định nghĩa này mà bạn đánh giá là thô thiển thì quá khó hiểu. Nhưng thảo luận vấn đề này để làm gì nhỉ, vật chất thì vẫn là vật chất, vật thể thì vẫn là vật thể; cái quan trọng là ta hiểu nó trên quan niệm nào. Cái biết của mỗi chúng ta được giới hạn trong cái vòng kim cô, còn cái chưa hiểu và chưa biết lại nằm ngoài cái vòng đó; đời thế mới hay chứ. Thân ái.--Linhnga (thảo luận) 13:40, ngày 7 tháng 6 năm 2010 (UTC)

Bạn Linhnga hiểu sai hoàn toàn. Vật chất không tự nhiên sinh ra và cũng không tự nhiên mất đi, nó chỉ chuyển từ trạng thái này sang trạng thái khác. Bạn nói ổ bánh mỳ được tạo ra - đúng. Bạn nói nó mất đi - không hoàn toàn đúng. Chỉ đơn giản nó được nhào nặn từ bột mì, qua quá trình chế biến, chuyển đổi để thành ổ bánh mỳ, và ổ bánh mỳ lại theo quá trình chuyển đổi này để thành 1 dạng khác (chất dinh dưỡng nuôi con người,...) về cơ bản, nó không mất đi.

Vẫn cần có cách hiểu chung[sửa | sửa mã nguồn]

Ý kiến bạn đưa ra thật ngoài vòng kim cô nhận thức của triết học, mà ở đây lại đang bàn đến cách hiểu triết học!

Thí dụ đưa ra để mà hiểu. Nhưng để hiểu được thì thí dụ phải đúng,hơn nữa phải đúng với trường hợp tương tự. Điều này có phần giống như toán học. Nếu ta nói rằng bình phương cạnh huyền bằng tổng bình phương hai cạnh góc vuông thì hai cạnh góc vuông đo với số đo thật bằng bao nhiêu đi chăng nữa, tổng bình phương của chúng cũng chỉ bằng bình phương của cạnh huyền thôi.

Trong trường hợp mà chúng ta đang nói. Nếu thí dụ đưa ra mà đúng lôgic (đúng tất yếu) thì thay vào đấy tham số khác nó cũng phải đúng. Sự khái quát nếu có thí dụ cho thấy nó phạm lôgic thì nó không còn đáng tin cậy nữa. Những người thừa nhận chủ nghĩa Mác-Lênin về căn bản thừa nhận định nghĩa vật chất do Lênin đưa ra. Nhưng tất nhiên không được phép hiểu (theo quan điểm của chủ nghĩa này)"Ánh trăng vàng", "Ổ bánh mỳ", "Rượu thịt chó" hay "Rượu cần" quê hương bạn là "vật chất" (với tư cách là phạm trù triết học) được. Chúng chỉ là các dạng vật chất cụ thể thôi, không đồng nhất nó với vật chất được, bạn ạ.

22:32, ngày 7 tháng 6 năm 2010 (UTC)Nguyễn Văn Đại. Ổ bánh mì đúng ra là 1 dạng vật chất, vì thế trong trường hợp và tất cả trường hợp khác rõ ràng là quan điểm của Lenin là đúng hoàn toàn.Khi nói đến một vật thể nào đó, dù cho nó thỏa mãn cả 3 yếu tố như trên thì nó vẫn chỉ là 1 dạng vật chất, bởi vì định nghĩa này là nói đến vật chất chứ không nói đến có bao nhiêu "vật chất", tức là định nghĩa chỉ giải thích vật chất bao hàm chứ khôg phải 1 sự vật hay 1 cái gì là như là vật chất. Vật chất thì bao gồm tất cả những dạng vật chất, tất cả những gì thỏa mãn các yếu tố thì chúng được gọi chung là vật chất. Nếu như nói cụ thể chúng hoặc cụ thể 1 nhóm nào đó thì đó là dạng vật chất. Theo tôi, định nghĩa của lenin đã mang tính bao hàm quá rộng và dù có nói gì đi nữa thì những gì chúng ta đang cảm nhận, nhận thức được bây giờ và sau này đều sẽ nằm trong giới vật chất theo quan điểm của triết học.