Thất hiệp ngũ nghĩa

Bách khoa toàn thư mở Wikipedia
Bước tới: menu, tìm kiếm
Thất hiệp ngũ nghĩa
Thông tin sách
Tác giả khuyết danh
Quốc gia Trung Quốc
Ngôn ngữ Tiếng Trung
Thể loại Tiểu thuyết

Thất hiệp ngũ nghĩa, trước đó còn có tên Tam hiệp ngũ nghĩa, là một tiểu thuyết của Trung Quốc viết theo kiểu chương hồi vào thế kỷ 19. Hiện tại không rõ người đã viết tác phẩm này, vì thế tên tác giả thường để khuyết danh. Tiểu thuyết lấy bối cảnh đời nhà Tống vào thế kỷ 11, xoay quanh cuộc đời của vị quan nổi tiếng Bao Chửng, cùng các du hiệp đã giúp đỡ ông phá nhiều vụ kỳ án.

Các nhân vật chính[sửa | sửa mã nguồn]

Phủ Khai Phong[sửa | sửa mã nguồn]

  • Bao Chửng - phủ doãn của phủ Khai Phong
  • Công Tôn Sách
  • Bao Hưng - người hầu của Bao Chửng
  • Bốn vị hiệu úy: Vương Triều, Mã Hán, Trương Long, Triệu Hổ

Thất hiệp[sửa | sửa mã nguồn]

  • Nam hiệp Triển Chiêu, còn được Tống Nhân Tông ban hiệu Ngự Miêu
  • Bắc hiệp Âu Dương Xuân
  • Song hiệp Đinh Triệu Lan và Đinh Triệu Huệ
  • Ám hiệp Trí Hóa, biệt danh Hắc Yêu Hồ
  • Đạo hiệp Thẩm Trọng Nguyên, biệt danh Tiểu Gia Cát
  • Tiểu hiệp Ngải Hổ

Ngũ nghĩa[sửa | sửa mã nguồn]

Ngũ nghĩa là năm anh em kết nghĩa, thường được biết tới dưới biệt danh Ngũ thử của Hãm Không đảo. Đó là:

  • Toàn thiên thử Lư Phương
  • Triệt địa thử Hàn Chương
  • Xuyên sơn thử Từ Khánh
  • Phiên giang thử Tưởng Bình
  • Cẩm mao thử Bạch Ngọc Đường

Bản dịch tiếng Việt[sửa | sửa mã nguồn]

Bản dịch tiếng Việt được lưu hành phổ biến hiện này do Phạm Văn Điều dịch, Tín Đức thư xã xuất bản lần đầu năm 1952 ở Sài Gòn.