Thần cung Ise

Bách khoa toàn thư mở Wikipedia
Bước tới: menu, tìm kiếm
Naikū (内宫, Nội Cung hay Đền Nội)

Thần cung Ise (伊势神宫, Ise Jingū, Y Thế Thần Cung) là một đền Thần đạo thờ phụng Thiên Chiếu Đại Thần Amaterasu-Ōmikami, nó nằm ở thành phố Ise, tỉnh Mie, Nhật Bản. Tên chính thức được đơn giản là Jingū (神宫, Thần Cung), Thần cung Ise trong thực tế là cụm lớn nhiều đền bao quanh vào hai ngôi đền chính, Naikū (内宫, Nội Cung hay Đền Nội) và Gekū (外宫, Ngoại Cung hay Đền Ngoại).

Đền Nội, Naikū (chính thức được gọi là "Kotai Jingū"), nằm ở thị xã Uji-tachi, phía nam trung tâm thành phố Ise, và được dành riêng cho việc tôn thờ Thiên Chiếu Đại Thần Amaterasu. Đền Ngoại, Gekū (chính thức được gọi là "Toyouke Daijingu"), có vị trí khoảng sáu km tính từ Naikū và dành riêng cho thần Toyouke-Ōmikami, vị thần nông nghiệpcông nghiệp[1]. Bên cạnh Naikū và Gekū, còn có 123 đền khác ở Thành phố Ise và các khu vực lân cận, 91 trong số đó kết nối với Naikū và 32 đền khác kết nối với Gekū [2].

Đền nội Naikū chứa đựng một kho tàng cấp quốc gia của Nhật Bản. Báu vật đó được cho là viên ngọc Yasakani no magatama (八尺瓊曲玉, Bát xích quỳnh khúc ngọc), một trong Tam Chủng Thần Khí và báu vật linh thiêng nhất của Thần Đạo.[3] Việc tiếp cận vào các nơi này đều bị hạn chế nghiêm, công chúng thường chỉ được cho phép để xem đến mái lá của các kiến trúc trung tâm, được ẩn đằng sau bốn hàng rào gỗ cao. Các Đại tư tế Ise, có trách nhiệm trông coi khu đền, phải đến từ Hoàng gia Nhật Bản.

Hai ngôi đền chính của Ise được nối với nhau bằng một con đường dành cho người hành hương đi xuyên qua quận Furuichi. Khu vực xung quanh hai ngôi đền bao gồm công viên quốc gia Ise-Shima và nhiều địa điểm linh thiêng và lịch sử khác bao gồm cặp đá đôi Meoto Iwa và khu vực cư trú Saikū cũ của Hoàng gia Nhật vào thời kỳ Heian.

Tài liệu tham khảo[sửa | sửa mã nguồn]

  1. ^ Ise Jingu official homepage, http://www.isejingu.or.jp/english/gegu/gegu.htm
  2. ^ Ise Jingu official homepage
  3. ^ James Kirkup, Heaven, Hell and hara-kiri: the rise and fall of the Japanese superstate, Angus and Robertson, 1974, p. 52