Thời cổ điển
Trong lịch sử châu Âu, thời cổ đại hay thời cổ điển một thuật ngữ rộng để chỉ một giai đoạn dài của lịch sử văn hóa với trung tâm là Địa Trung Hải, bao gồm những nền văn minh đan xen vào nhau là Hy Lạp cổ đại và La Mã cổ đại.
Thời kỳ này thường được cho là bắt đầu từ bài thơ tiếng Hy Lạp được ghi nhận sớm nhất của nhà thơ Homer (thế kỷ 8 - 7 TCN), và kéo dài qua sự khai sinh của Ki-tô giáo và sự suy tàn của Đế quốc La Mã (thế kỷ 5). Nó kết thúc khi nền văn hóa cổ điển tan rã ở giai đoạn cuối của thời Hậu Cổ đại (năm 300-600 Công lịch), hòa trộn vào Giai đoạn đầu Trung Cổ (năm 500-1000).
Với một lịch sử đa dạng và lãnh thổ rộng lớn, Thời cổ đại bao trùm nhiều nền văn hóa và giai đoạn khác nhau. Nhưng từ "thời cổ đại" thường được dùng để nói đến một hình dung được lý tưởng hóa của con người thời sau về cái mà theo lời của Edgar Allan Poe là "niềm tự hào Hy Lạp, và sự huy hoàng La Mã!"
Nền văn minh Hy Lạp cổ đại đã có ảnh hưởng vô cùng lớn đối với ngôn ngữ, chính trị, các hệ thống giáo dục, triết học, khoa học, nghệ thuật, và kiến trúc của thế giới hiện đại, tiếp lửa cho thời Phục hưng ở Tây Âu và tái hiện trong những sự hồi sinh đa dạng theo trường phái Tân Cổ điển trong các thế kỷ 18-19.
| Wikimedia Commons có thêm thể loại hình ảnh và tài liệu về Thời cổ điển |