Thời gian Planck

Bách khoa toàn thư mở Wikipedia
Bước tới: menu, tìm kiếm

Thời gian Planck, t_P, là một đơn vị đo lường trong hệ thống đo lường Planck. Về mặt lý thuyết, nó tượng trưng cho một đơn vị thời gian nhỏ nhất mà người ta có thể tưởng tượng được.

Định nghĩa[sửa | sửa mã nguồn]

Thời gian Planck t_P được định nghĩa như sau:

t_P = \sqrt { \frac {\hbar G} {c^5} },

trong đó:

Trong hệ thống đo lường quốc tế SI:

t_P = 5,391\ 21\times 10^{-44} s,

với sai số tương đối bằng 7,5×10−5.

Diễn giải[sửa | sửa mã nguồn]

Thời gian Planck là thời gian cần thiết để một quang tử vượt được một khoảng cách bằng độ dài Planck trong chân không. Đó là một đơn vị thời gian nhỏ nhất có được một ý nghĩa vật lý dựa theo những lý thuyết vật lý hiện đại.

Xem thêm[sửa | sửa mã nguồn]

Tham khảo[sửa | sửa mã nguồn]

Liên kết ngoài[sửa | sửa mã nguồn]

Các đơn vị trong hệ thống đo lường Planck

Độ dài Planck | Khối lượng Planck | Thời gian Planck | Nhiệt độ Planck | Điện tích Planck