Thời kỳ Hy Lạp hóa

Bách khoa toàn thư mở Wikipedia
Bước tới: menu, tìm kiếm
Các vương quốc của Diadochi sau trận Ipsus, khoảng năm 301 trước Công nguyên.

   Vương quốc Ptolemy I Soter

   Vương quốc Cassander

   Vương quốc Lysimachus

   Vương quốc Seleucus I Nicator

   Epirus

Other

   Carthage

   Cộng hòa La Mã

   Greek colonies

Thời kỳ Hy Lạp hóa hoặc thời đại Hy Lạp hóa mô tả giai đoạn lịch sử tiếp theo sau những cuộc chinh phục của vua Alexandros Đại đế. Giai đoạn này đã được nhà sử học G.J. Droysen đặt cho cái tên là Hy Lạp hóa (Hellenistic). Trong thời gian này, ảnh hưởng của nền văn minh Hy Lạp cổ đại và uy quyền của Hy Lạp đạt đến đỉnh cao của nó ở châu Âu và châu Á. Nó thường được coi là một thời kỳ quá độ, đôi khi thậm chí còn suy giảm hoặc xuống dốc,[1] giữa thời kỳ cực thịnh của Hy Lạp cổ đại và sự xuất hiện của Đế chế La Mã. Người ta thường coi sự kiện mở đầu thời đại Hy Lạp hóa là cái chết của Alexandros Đại Đế vào năm 323 Trước Công Nguyên, còn thời điểm kết thúc của thời đại này thì có lẽ là cuộc xâm lược cuối cùng của quân La Mã vào những miền đất chính yếu của Hy Lạp vào năm 146 trước Công nguyên, hoặc là thất bại quyết định của nhà nước kế thừa cuối cùng của Đế quốc Macedonia của Alexandros Đại Đế - đó là Vương quốc Ptolemaios (Ai Cập) sau thủy chiến tại Actium vào năm 31/30 trước Công nguyên.[2] Thời kỳ Hy Lạp có đặc trưng bởi một làn sóng thiết lập các thuộc địa mới tại các thành phố Hy Lạp cổ và các Vương quốc cổ ở châu Áchâu Phi.[3]

Kỉ nguyên Hy Lạp hóa vàng son [sửa]

Thời kỳ Hy Lạp nổi lên khoảng 323-30TCN. Bắt đầu từ sau khi cuộc chinh phục của Alexandros Đại đế, thời đại này một thời kỳ phát triển thịnh vượng. Thời kỳ này đã tiến bộ nhiều trong kinh nghiệm sản xuất lớn, trong nghệ thuật trang trí và nghệ thuật, khám phá, văn học, tác phẩm điêu khắc, nhà hát, kiến trúc, âm nhạc, toán học và khoa học. Thời kỳ Hy Lạp trải qua một tuổi "chiết trung chủ nghia", một sự thức tỉnh của nhiều kiến thức và lý thuyết mới trong tư tưởng Hy Lạp.

Bối cảnh [sửa]

Trong suốt lịch sử của mình, trên vùng đất Hy Lạp cổ đại luôn nổ ra những cuộc chiến tranh tàn khốc giữa các thành bang độc lập. Sau cuộc Chiến tranh Peloponneses (431 - 404 trước Công Nguyên), xứ Sparta trở thành liệt cường bá chủ của Sparta, song dù mạnh hơn hẳn các thành bang khác nhưng ách bá quyền mà Sparta đặt lên Hy Lạp vẫn còn không thật vững chắc. Thế rồi, quân Thebes đánh tan nát quân Sparta trong trận đánh tại Leuctra (371 Trước Công Nguyên) nhờ Thebes trở thành liệt cường bá chủ, nhưng sau trận đánh tại Mantinea (362 trước Công Nguyên), toàn thể Hy Lạp đều suy vong nghiêm trọng mà không có một thành bang nào ưu việt hơn hẳn các thành ban khác.

Tham khảo [sửa]

  1. ^ Alexander The Great and the Hellenistic Age. Green P. ISBN 978-0-7538-2413-9
  2. ^ Alexander The Great and the Hellenistic Age, p. xiii. Green P. ISBN 978-0-7538-2413-9
  3. ^ Hellenistic Civilization, Western New England College