Thanh điệu

Bách khoa toàn thư mở Wikipedia

Bước tới: menu, tìm kiếm

Thanh điệu (tone) là sự nâng cao hoặc hạ thấp giọng nói trong một âm tiết có tác dụng cấu tạo và khu biệt vỏ âm thanh của từ và hình vị. Sự khác nhau là sự khác nhau về thanh điệu: âm tiết được phát âm cao, âm tiết được phát âm thấp.

Trong tiếng Việt có năm thanh được ghi lại thành năm dấu: huyền, ngã, hỏi, sắc, nặng và không dấu (tức không có dấu nào cả).

[sửa] Tham khảo

  • Mai Ngọc Chủ, Vũ Đức Thiệu, Hoàng Trọng Phiên, Cơ sở ngôn ngữ học và tiếng Việt, 2006

[sửa] Xem thêm

Công cụ cá nhân