Thanh điệu
Bách khoa toàn thư mở Wikipedia
Thanh điệu (tone) là sự nâng cao hoặc hạ thấp giọng nói trong một âm tiết có tác dụng cấu tạo và khu biệt vỏ âm thanh của từ và hình vị. Sự khác nhau cà và cá là sự khác nhau về thanh điệu: âm tiết cá được phát âm cao, âm tiết cà được phát âm thấp.
Trong tiếng Việt có năm thanh được ghi lại thành năm dấu: huyền, ngã, hỏi, sắc, nặng và không dấu (tức không có dấu nào cả).
[sửa] Tham khảo
- Mai Ngọc Chủ, Vũ Đức Thiệu, Hoàng Trọng Phiên, Cơ sở ngôn ngữ học và tiếng Việt, 2006
[sửa] Xem thêm
| Bài này còn rất sơ khai. Bạn có thể góp sức viết bổ sung cho bài được hoàn thiện hơn. Xem phần trợ giúp để biết thêm về cách sửa đổi bài. |

