Thi pháp thơ Đường

Bách khoa toàn thư mở Wikipedia
Bước tới: menu, tìm kiếm

Tổng Quát[sửa | sửa mã nguồn]

Thơ Đường là thành tựu tiêu biểu nhất của văn học Trung Quốc trong thời kỳ này (nhà Đường) và của thi ca Trung Quốc trong suốt lịch sử dân tộc này. Mọi phương diện của nó đều đạt đến trình độ cổ điển. Thi pháp thơ Đường tiêu biểu cho thi pháp thơ cổ điển Trung Quốc. Do đó nó rất phong phú đa dạng, phức tạp và sâu sắc. Và vì vậy mà hiểu được nó một cách thấu đáo là việc khó. Cho đến hiện nay, vẫn có vô số nhà nghiên cứu với nhiều cách tiếp cận khác nhau, đang cố gắng đạt được mục tiêu đó một cách trọn vẹn.

Khái Quát Đặc Điểm Chung[sửa | sửa mã nguồn]

Đặc điểm chung nhất của tư duy nghệ thuật thơ Đườngtư duy quan hệ, nói cách khác nó theo đúng biện chứng nghệ thuật. Điều này có nguồn gốc sâu xa là sự phát triển đến độ chín muồi của tư duy Trung Quốc ở thời đại hoàng kim của xã hội phong kiến (nhà Đường). Ở đó có sự hội nhập của ba dòng tư tưởng, ba kiểu tư duy tiêu biểu của phương Đông là Nho, Phật, Lão. Sự hội nhập này là một quá trình biện chứng. Nó dung hội ưu điểm của ba dòng tư tưởng: tính thực tiễn và duy lý của Nho gia, tính chất huyền diệu, vô vi của Đạo gia, tính chất từ bi và siêu thế của Phật giáo; đồng thời nó cũng chế ước lẫn nhau, không có một kiểu tư duy nào độc chiếm ưu thế (mặc dù Nho được ủng hộ bởi triều đình), khiến cho tư duy Trung Quốc thời này đã đạt được một sự quân bình. Nó hướng tới cái cao siêu nhưng không hề viển vông, nó hợp lý và thực tiễn nhưng không dung tục tầm thường; Nó tìm được sự dung hoà trong những quan hệ thống nhất, tương giao để đạt đến sự hoà diệu. Vì thế nó 'bất bình' khi sự hoà diệu bị phá vỡ và ứng xử bằng cách vạch trần, tố cáo những quan hệ đối lập, bất công trong xã hội.

Khuynh Hướng và Hệ Thống[sửa | sửa mã nguồn]

Tham Khảo[sửa | sửa mã nguồn]

  • Nguyễn Thị Bích Hải 2006, Thi pháp thơ Đường, Nxb Thuận Hoá, Huế
  • Quách Tấn 1998, Thi pháp thơ Đường, Nxb Trẻ, Bến Tre

Xem Thêm[sửa | sửa mã nguồn]

Tham khảo[sửa | sửa mã nguồn]