Thomas Moore

Bách khoa toàn thư mở Wikipedia
Bước tới: menu, tìm kiếm
Thomas Moore
Thomas Moore
Công việc Nhà thơ, nhạc sĩ, nhà kinh tế
Quốc gia Ai-len
Tác phẩm nổi bật The Minstrel Boy
The Last Rose of Summer
Vợ/chồng Elizabeth Dyke

Thomas Moore (28 tháng 5 năm 1779 – 25 tháng 2 năm 1852) là một nhà thơ, nhạc sĩ, nhà kinh tế người Ireland.

Tiểu sử[sửa | sửa mã nguồn]

Thomas Moore sinh ở Dublin, Ireland trong một gia đình buôn bán. Ông tốt nghiệp trường Trinity College năm 1798 ở Dublin. Năm 1799 Moore sang London. Năm 1800 ông in bản dịch thơ Anacreon, tập thơ Poems by the late Thomas Little (Thơ của Thomas Little đã quá cố) và trở thành một người nổi tiếng. Năm 1803 Moore sang làm việc ở đảo Bermuda, từ đó ông đi sang CanadaMỹ. Sau đó ông trở về Anh và năm 1807 xuất bản Irish Melodies (Những giai điệu Ireland). Năm 1815 ông in tác phẩm lớn nhất của mình Lalla Rookh – là tác phẩm được coi là sánh ngang hàng với những trường ca về phương Đông của Lord Byron, một người bạn thân của Moore. Lalla Rookh được dịch sang tiếng Ba Tư và được người Ba Tư gọi là "một thiên sử thi vĩ đại".

Trong những tác phẩm bằng văn xuôi của ông, đáng kể nhất là The Letters and Journals of Lord Byron (Thư từ và nhật kí của Lord Byron, 1830). Moore thể hiện những quan điểm kinh tế của mình trong tập thơ Cash, Corn and Catholics (Tiền, ngô và những tín đồ Công giáo, 1828), được coi là một trong 100 nhà kinh tế vĩ đại nhất. Ông mất ở Wiltshire, Anh. Thơ của Thomas Moore được dịch ra nhiều thứ tiếng và được dịch nhiều sang tiếng Việt.

Tác phẩm[sửa | sửa mã nguồn]

Tượng Moore ở New York
  • Poems by the late Thomas Little (Thơ của Thomas Little đã quá cố, 1800)
  • Irish Melodies (Những giai điệu Ireland, 1807), thơ
  • Lalla Rookh,1815, trường ca sử thi
  • The Letters and Journals of Lord Byron (Thư từ và nhật ký của Lord Byron, 1830)
  • Cash, Corn and Catholics (Tiền, ngô và những tín đồ Công giáo, 1828), thơ
  • History of Ireland (Lịch sử Ireland, 1827), văn xuôi

Một vài bài thơ[sửa | sửa mã nguồn]

Remember Thee!
 
Remember thee! yes, while there's life in this heart,
It shall never forget thee, all lorn as thou art;
More dear in thy sorrow, thy gloom, and thy showers,
Than the rest of the world in their sunniest hours.
 
Wert thou all that I wish thee, great, glorious, and free,
First flower of the earth, and first gem of the sea,
I might hail thee with prouder, with happier brow,
But oh! could I love thee more deeply tha now?
 
No, thy chains as they rankle, thy blood as it runs,
But make thee more painfully dear to thy sons --
Whose hearts, like the young of the desert-bird's nest,
Drink love in each life-drop that flows from thy breast.
 
If Thou'lt Be Mine
 
If thou'lt be mine, the treasures of air,
Of earth, and sea, shall lie at thy feet;
Whatever in Fancy's eye looks fair,
Or in Hope's sweet music sounds most sweet,
Shall be ours -- if thou wilt be mine, love!
 
Bright flowers shall bloom wherever we rove,
A voice divine shall talk in each stream;
The stars shall look like world of love,
And this earth be all one beautiful dream
In our eyes -- if thou wilt be mine, love!
 
And thoughts, whose source is hidden and high,
Like streams that come from heaven-ward hills,
Shall keep our hearts, like meads, that lie
To be bathed by those eternal rills,
Ever green, if thou wilt be mine, love!
 
All this and more the Spirit of Love
Can breathe o'er them who feel his spells;
That heaven, which forms his home above,
He can make on earth, wherever he dwells,
As thou'lt own, -- if thou wilt be mine, love!
 
So warmly we met
 
So warmly we met and so fondly we parted,
That wich was the sweeter even I could not tell, -
That first look of welcome her sunny eyes darted,
Or that tear of passion, which blest our farewell.
 
To meet was a heaven and to part thus another, -
Our joy and our sorrow seemed rivals in bliss;
Oh! Cupid’s two eyes are not like each other
In smiles and in tears than that moment to this.
 
The first was like day-break, new, sudden, delicious, -
The dawn of a pleasure scarce kindled up yet;
The last like the farewell of daylight, more precious,
More glowing and deep, as ‘t is nearer ists set.
 
Our meeting, tho’ happy, was tinged by a sorrow
To think that such happiness could not remain;
While our parting, tho’ sad, gave a hope that to-morrow
Would bring back the blest hour of meeting again.
Nhớ mẹ hiền Tổ quốc
 
Đến một ngày con tim chưa ngừng đập
Tôi không thể quên mẹ hiền tổ quốc
Trong ngày đau thương, tăm tối, bão giông
Tổ quốc thân yêu, Người đẹp vô cùng!
 
Nếu mai này Người hùng mạnh, tự do
Biển dâng ngọc và mặt đất dâng hoa
Tôi ngẩng cao đầu với niềm hạnh phúc
Nhưng chẳng yêu Người hơn lúc này được.
 
Không, máu tổ quốc đang chảy dưới gông cùm
Mẹ càng yêu hơn, mẹ của chúng con
Những trái tim như bầy chim lìa tổ
Uống tình yêu từ nỗi đau của mẹ.
 
Nếu em là người tình
 
Nếu em là người tình thì muôn báu vật
Của biển, đất, trời xin đặt dưới chân em
Và tất cả những gì tươi đẹp nhất:
Những giai điệu ngọt ngào, những hy vọng dịu êm
Đều của ta – nếu em là người tình!
 
Đường ta về muôn loài hoa sẽ nở
Suối sẽ reo vang khúc nhạc thần tiên
Cõi tình yêu những vì sao rực rỡ
Mặt đất này như một giấc mơ xinh
Trong mắt ta – nếu em là người tình!
 
Bao ý nghĩ trong mạch nguồn ẩn khuất
Như dòng sông bắt ngọn tự trời xanh
Trong tim ta sẽ giữ miền hạnh phúc
Được tắm bằng dòng suối nước long lanh
Mãi trong xanh – nếu em là người tình!
 
Những điều này được tạo bởi Yêu Thương
Cho tất cả những ai hằng mơ ước
Và ông Trời sẽ dựng chốn thiên đường
Trên mặt đất, nơi có niềm hạnh phúc
Cùng đắp xây – nếu em là người tình!
 
Ta gặp gỡ chân tình
 
Ta gặp gỡ ân cần rồi chia ly tình cảm
Chẳng biết điều gì trong đó ngọt ngào hơn
Ánh mắt ngày gặp nhau vui như tia nắng
Nước mắt buổi chia ly lấp lánh nỗi buồn.
 
Ta gặp gỡ chân tình, chia tay nhau cũng thế
Vui và buồn đều chẳng chịu nhường nhau
Thần tình yêu hai con mắt như thể
Nước mắt, nụ cười hòa quyện vào nhau.
 
Ánh bình minh của ngày đầu gặp gỡ
Đã tắt vào trong bóng tối xa bay
Đêm chia ly lại cháy bừng ngọn lửa
Chợt sáng lên như tia nắng ban ngày.
 
Ngày gặp gỡ hạnh phúc chẳng kéo dài
Bởi hạnh phúc lâu ngày không chịu ở
Nhưng chia ly để hy vọng ngày mai
Ta lại vui niềm vui ngày gặp gỡ.
Bản dịch của Nguyễn Viết Thắng

Tham khảo[sửa | sửa mã nguồn]

Liên kết ngoài[sửa | sửa mã nguồn]