Thuyên tắc động mạch phổi

Bách khoa toàn thư mở Wikipedia
(đổi hướng từ Thuyên tắc phổi)
Bước tới: menu, tìm kiếm
Pulmonary embolism
Phân loại và tư liệu bên ngoài
Hình ảnh CT scan đống sống ngực với chất radiocontrast cho thấy các nhánh bị tắc của động mạch phổi, do thuyên tắc phổi cấp và mạn.
ICD-10 I26.
ICD-9 415.1
DiseasesDB 10956
MedlinePlus 000132
eMedicine med/1958 emerg/490 radio/582
MeSH D011655

Thuyên tắc động mạch phổi, hay Tắc mạch phổi, là một tình trạng tắc động mạch phổi hay một trong các nhánh của nó gây ra do các chất di chuyển từ các nơi khác nhau của cơ thể qua dòng máu đến gây tắc ở phổi. Tình trạng này thường gây ra bởi một cục huyết khối có nguồn gốc từ hệ tĩnh mạch sâu ở chân, tiến trình này được gọi bằng thuật ngữ nghẽn tĩnh mạch huyết khối. Một phần nhỏ của các trường hợp thuyên tắc phổi là do sự nghẽn mạch do khí, nghẽn mạch do mỡ hay tắc mạch ối. Sự cản trở dòng máu đến phổi và tăng áp suất tâm thất phải của tim dẫn đến hội chứng và các dấu hiệu thuyên tắc phổi. Nguy cơ thuyên tắc phổi gia tăng trong nhiều trường hợp khác nhau, như ung thư và bất động kéo dài.[1]

Các triệu chứng của thuyên tắc phổi bao gồm khó thở, đau ngực thì hít vàođánh trống ngực. Các dấu hiệu lâm sàng bao gồm nồng độ bão hòa oxy trong máu thấp, chứng xanh tím, nhịp thở nhanh, và nhịp tim nhanh. Các trường hợp thuyên tắc phổi nặng có thể dẫn đến hôn mê, choáng, và ngưng tim.[1]

Chú thích[sửa | sửa mã nguồn]

  1. ^ a ă Goldhaber SZ (2005). “Pulmonary thromboembolism”. Trong Kasper DL, Braunwald E, Fauci AS, et al.. Harrison's Principles of Internal Medicine (ấn bản 16). New York, NY: McGraw-Hill. tr. 1561–65. ISBN 0-071-39140-1.