Trấn Nguyên đại tiên (Tây du ký)

Bách khoa toàn thư mở Wikipedia
Bước tới: menu, tìm kiếm

Trấn Nguyên đại tiên hay Trấn Nguyên Tử, hiệu Dữ Thế Ðồng Quân là nhân vật trong tiểu thuyết Tây Du Ký của tác giả Ngô Thừa Ân, Trung Quốc. Trong truyện Tây Du Ký, Trấn Nguyên Tử là Tổ của dòng Địa tiên (các vị tiên tu luyện tại mặt đất, không lên trời). Trấn Nguyên đại tiên ở núi Vạn Thọ, quán Ngũ Trang, và có rất nhiều đệ tử, các tiên trưởng thành đạo từ nơi này rất nhiều.

Xuất hiện trong Tây Du Ký[sửa | sửa mã nguồn]

Trấn Nguyên đại tiên làm chủ Ngũ Trang Quán là một đạo quán. Trong vườn của ông có cây Nhân Sâm. Trong tiểu thuyết Tây Du Ký được miêu tả như sau:

" Trong vườn có một vật báu. Nguyên trước khi mới có trời đất, thì sinh ra cây nầy. Gọi rằng Thảo hoàng đan, lại kêu là nhân sâm quả. Ba ngàn năm mới nở bông, ba ngàn năm mới có trái, ba ngàn năm nữa trái ấy mới chín cây. Gần cả muôn năm, mới có ba mươi trái. Hình như con nít mới đẻ ba ngày, có đủ tay chân, ngủ quan không thiếu. Nếu ai có phước, ngửi một cái sống đặng ba trăm sáu mươi năm, ăn đặng một trái thì sống bốn mươi bảy ngàn tuổi."

Trấn Nguyên đại tiên vốn từng gặp Kim Thiền tử một lần tại phật hội tây thiên, chính là kiếp trước của Đường Tăng. Biết thầy trò sắp qua Ngũ Trang Quan, liền sai đồ đệ đón tiếp và hái quả nhân sâm cho ăn. Đường Tăng không dám ăn quả nhân sâm vì nó có hình người. Tôn Ngộ Không hái trộm ba quả cho Trư Bát Giới và Sa Ngộ Tĩnh ăn thử. Rồi sau đó bại lộ, cãi nhau với hai tiểu đồng, Tôn Ngộ Không tức giận đánh đổ cây Nhân Sâm của Trấn Nguyên đại tiên.

Tham Khảo[sửa | sửa mã nguồn]

Tây Du Ký hồi 24, 25