Trận đánh hủy diệt

Bách khoa toàn thư mở Wikipedia
Bước tới: menu, tìm kiếm

Trận đánh hủy diệt là một chiến lược quân sự mà một trong hai bên tham chiến tìm cách tiêu diệt hoặc vô hiệu hóa sức chiến đấu của chủ lực quân đội của đối phương chỉ trong một trận đánh duy nhất, bằng cách đó nhanh chóng buộc đối phương phải cầu hàng. Chiến lược thường được thực hiện bằng các sáng tạo chiến thuật trong trận đánh, từ tạo yếu tố bất ngờ đến chuyển quân hợp lý, nhằm tạo ưu thế cục bộ tại điểm dễ tổn thương của đối phương từ đó khuếch trương thành thắng lợi toàn cục.

Chiến lược này được sử dụng tương đối rộng rãi trước Chiến tranh thế giới thứ nhất, trong điều kiện các quốc gia thời đó chỉ có lãnh thổ và quân đội tương đối nhỏ, chế độ cưỡng bức quân dịch và tổng động viên chưa được thực hiện. Trong điều kiện chiến tranh mà các quốc gia tham chiến có lãnh thổ đủ rộng, khả năng tổng động viên đủ nhanh, thì "Trận đánh hủy diệt" tỏ ra có nhiều sai sót trước chiến lược chiến tranh tổng lực.

Lịch sử của chiến lược[sửa | sửa mã nguồn]

Trong cổ đại[sửa | sửa mã nguồn]

Trong cận đại[sửa | sửa mã nguồn]

Trong hiện đại[sửa | sửa mã nguồn]

Lý luận quân sự tương ứng[sửa | sửa mã nguồn]

Chiến lược và chiến thuật[sửa | sửa mã nguồn]

Vai trò của vận động chiến[sửa | sửa mã nguồn]

Vai trò của yếu tố bất ngờ[sửa | sửa mã nguồn]

Tiến triển của lý luận thay thế[sửa | sửa mã nguồn]

Nghệ thuật chiến dịch[sửa | sửa mã nguồn]

Trận đánh quan trọng[sửa | sửa mã nguồn]

Chú thích[sửa | sửa mã nguồn]

Tham khảo[sửa | sửa mã nguồn]