Trận Dunkerque là một trận đánh nổi tiếng trong Thế chiến thứ hai, khi quân Đức Quốc Xã tấn công và tới tấp dồn ép quân Đồng Minh tại thành phố Dunkerque, Pháp từ ngày 24 tháng 5 cho đến ngày 4 tháng 6 năm 1940. Các lực lượng Đồng Minh phải vừa đánh đỡ vừa rút lui, ra đến tận bãi biển và mở cuộc tháo chạy khổng lồ theo đường biển về Anh Quốc.
Sau thời kỳ chiến tranh kỳ quặc, trận chiến nước Pháp bùng nổ ngày 10 tháng 5 1940. Từ phía đông, quân Đức thuộc cụm tập đoàn quân B chiếm gọn Hà Lan và tràn sang Bỉ. Chỉ huy quân đội Đồng Minh là tướng Pháp Maurice Gamelin với hy vọng tuyến phòng thủ Maginot có thể cản được bược tiến của Đức, đưa 3 đơn vị cơ động của mình ra bờ sông Dyle chống giữ. Ngày 14 tháng 5, cụm tập đoàn quân A của Đức chọc thủng tuyến phòng thủ tại Ardennes và nhanh chóng tiến về mạng phía tây của khu Sedan, quay trở lên bờ biển Manche theo thế lưỡi liềm của kế hoạch Erich von Manstein, bao vây quân Đồng Minh vào giữa vòng cung.[3]
Quân Đồng Minh mở nhiều cuộc phản kích, nổi bật là trận Arras, nhưng không cản được sức tấn công của địch. Quân Đức tiếp tục tràn sang và đến ngày 20 tháng 5 thì quân đội Đồng Minh bị cắt đôi, quân Anh và Bỉ bị kẹt ở mạng bắc, quân Pháp bị cô lập ở mạng nam. Quân Đức cấp tốc xiết chặt vòng vây. Trong lúc tình thế càng lúc càng khó khăn cho quân Đồng Minh, thì không hiểu sao, Hitler lại ra lệnh cho các tướng Đức phải đình hoãn cuộc tấn công. Do đó, quân Đồng Minh có đủ thời gian đặt kế hoạch rút lui ra biển và tháo chạy về Anh. Hơn 330.000 quân sĩ Đồng Minh xuýt bị bắt làm tù binh may mắn được cứu thoát.[4]
- Xem thêm thông tin: Chiến dịch Dynamo
Bản đồ khu tây bắc Pháp năm 1940
Chú thích [sửa]