Triết học kinh viện
Bách khoa toàn thư mở Wikipedia
Triết học kinh viện là triết học ra đời thời Trung cổ (khoảng năm 1100 - 1500. ở thời này triết học chưa được phát triển, có thể xem ở thời trung cổ chỉ có một loại mà các triết gia sau này gọi là triết học kinh viện.
tuy triết học kinh viện nghiên cứu những vấn đề vô bổ, ví dụ: người ta có thể bỏ ra thời gian chỉ để bàn cải xem hoa hồng có gai hay không,...Nhưng đó là một loại triết học mang tính hùng biện rất cao. Công Tôn Long, một triết gia Trung Quốc, đã dùng tài hùng biện của mình chứng minh con ngựa trắng không phải con ngựa. Ông nói, khi nhà vua gọi mang đến một con ngựa thì người hầu có thể mang đến bất kỳ con ngựa nào, ngựa trắng cũng được, đen cũng được. Nhưng khi nhà vua gọi mang đến một con ngựa trắng thì nhất định người hầu không được đem đến một con ngựa khác. Từ đó suy ra ngựa trắng khác ngựa. Do vậy tính hùng biện của triết học kinh viện rất cao. Người ta có thể chứng minh mũi tên không bay tới đích.
| Bài này còn sơ khai. Bạn có thể góp sức viết bổ sung cho bài được hoàn thiện hơn. Xem phần trợ giúp để biết thêm về cách sửa đổi bài. |

