Triệu Nguyên Nghiễm

Bách khoa toàn thư mở Wikipedia
Bước tới: menu, tìm kiếm

Triệu Nguyên Nghiễm(趙元儼), tước Chu Cung Túc vương(周恭肅王) (985-1044), là một hoàng tử của nhà Tống, nổi tiếng hiền đức. Ông là con trai thứ tám của Triệu Quang Nghĩavà là một người em trai của Chân Tông. Ngoài ra, ông còn là hoàng thúc trực hệ của Nhân Tông.

Lý lịch[sửa | sửa mã nguồn]

Khi còn nhỏ, Triệu Nguyên Nghiễm đã nổi tiếng thông minh. Ông được Thái Tông xem trọng và thường đi dự yến tiệc cùng cha mình. Triệu Nguyên Nghiễm cũng được biết đến bởi lòng hiếu thảo của mình, luôn hầu hạ cho mẹ mỗi khi bà mắc bệnh. Không như những nhân vật khác trong hoàng tộc, Triệu Nguyên Nghiễm say mê sách vở và thơ văn. Ông cũng đam mê thư pháp, học tập các bậc thầy Vương Hiến ChiVương Hi Chi.

Khi cháu ông Triệu Trinh nối nghiệp hoàng vị, Lưu hậu buông rèm nhiếp chính. Để tránh chạm trán với thái hậu, Triệu Nguyên Nghiễm liền lánh mặt trong phủ, giả vờ bị mất trí. Chỉ sau khi Lưu hậu qua đời, ông mới trở lại điện và công cáo sự thật rằng Lý thần phi, chứ không phải Lưu hậu, mới là mẹ đẻ của hoàng đế.

Chính trực liêm khiết, ông trở thành cánh tay đắc lực của Nhân Tông. Khi ông mắc bệnh nặng, hoàng đế đã ngỏ lời tặng 5000 lạng bạc nhưng ông từ chối, bảo rằng: "Sao có thể để một kẻ sắp chết trở thành gánh nặng cho đất nước?"

Trong văn học[sửa | sửa mã nguồn]

Bát Vương Gia (八王家), hay Bát Hiền Vương (八賢王), là nhân vật quan trọng trong nhiều truyền thuyết về Dương gia tướng, Hô gia tướng, Địch ThanhBao Chửng. Nhiều tác phẩm viết tên ông là Triệu Đức Phương (趙德芳), trong lịch sử là cháu gọi chú/bác của Triệu Nguyên Nghiễm, mất năm 981 khi vừa 22 tuổi, xảy ra trước khi các nhân vật lịch sử trong truyền thuyết được sinh ra.

Trong tiểu thuyết, Bát Vương Gia kết hôn cùng cô ruột của Địch Thanh và nuôi dưỡng Nhân Tông từ tấm bé, bị đe dọa tính mạng vì bị cuốn vào âm mưu của Lưu hậu.

Tham khảo[sửa | sửa mã nguồn]

Triệu Nguyên Nghiễm