Trung tâm Georges-Pompidou

Bách khoa toàn thư mở Wikipedia
Bước tới: menu, tìm kiếm

Trung tâm nghệ thuật và văn hóa quốc gia Georges-Pompidou (tiếng Pháp: Centre national d’art et de culture Georges-Pompidou), thường được biết tới với tên Trung tâm Georges-Pompidou (Centre Georges-Pompidou), Trung tâm Pompidou (Centre Pompidou) hay Trung tâm Beaubourg (Centre Beaubourg) là một trung tâm văn hóa và bảo tàng lớn nằm ở khu Beaubourg thuộc quận 4, Paris, Pháp. Khánh thành năm 1977, công trình này là một dự án của tổng thống Pháp Georges Pompidou nhằm tạo ra một trung tâm văn hóa và nghệ thuật đương đại mới ở trung tâm Paris vốn nổi tiếng với các công trình kiến trúc và bảo tàng nghệ thuật cổ điển. Ngày nay trung tâm Pompidou đón tiếp khoảng 5,3 triệu lượt khách mỗi năm, đứng thứ ba về thu hút khách du lịch ở Paris chỉ sau bảo tàng Louvretháp Eiffel. Từ năm 2009, một trung tâm chi nhánh, trung tâm Pompidou - Metz sẽ được khánh thành tại thành phố Metz.

Lịch sử[sửa | sửa mã nguồn]

Năm 1969 sau khi lên nhậm chức, tổng thống Georges Pompidou bắt đầu có ý định xây dựng một trung tâm văn hóa và nghệ thuật hiện đại ở trung tâm thủ đô Paris, nơi xuất hiện dày đặc các công trình kiến trúc và bảo tàng nghệ thuật cổ điển. Địa điểm được chọn là khu phố Beaubourg nằm ở quận 4, nằm giữa khu thương mại đông đúc Les Halles và khu phố cổ Le Marais. Quyết định chính thức được đưa ra ngày 11 tháng 12 năm 1969, theo đó tại Beaubourg sẽ mọc lên một tổ hợp kiến trúc bao gồm một bảo tàng nghệ thuật hiện đại, một thư viện công cộng và một trung tâm thiết kế công nghiệp. Ngày 26 tháng 8 năm 1970, Robert Bordaz được bổ nhiệm làm giám đốc dự án xây dựng. Tháng 12 năm 1970 một cuộc thi quốc tế bắt đầu được tổ chức để tìm kiếm bản vẽ cho công trình mới. Ngày 15 tháng 7 năm 1971, ban giám khảo cuộc thi công bố bản thiết kế được chọn là của hai kiến trúc sư nổi tiếng Renzo PianoRichard Rogers. Ngày 20 tháng 3 năm 1973, công trình chính thức được khởi công. Tổ hợp văn hóa mới được chính thức mang tên Trung tâm nghệ thuật và văn hóa quốc gia Georges-Pompidou (Centre national d'art et de culture Georges-Pompidou) ngày 3 tháng 1 năm 1975. Sau khi tổng thống Pompidou hết nhiệm kỳ, người kế nhiệm là Valéry Giscard d'Estaing đã dự định ngừng xây dựng công trình, tuy nhiên do sự vận động của thủ tướng Pháp khi đó là Jacques Chirac nên công trình trung tâm Pompidou vẫn tiếp tục được tiến hành.

Ngày 31 tháng 1 năm 1977 khu tổ hợp văn hóa mới chính thức được khánh thành trong buổi lễ có sự tham gia của tổng thống Valéry Giscard d'Estaing, thủ tướng Raymond Barre và bà Claude Pompidou, phu nhân của cố tổng thống Pompidou (đã qua đời năm 1974). Từ cuối năm 1997, trung tâm bắt đầu được tu sửa lớn, công việc kéo dài trong 27 tháng và tiêu tốn 88 triệu euro trong đó phần lớn là từ nguồn tiền chính phủ. Ngay tuần mở cửa lại đầu tiên sau sửa chữa (từ ngày 1 tháng 1 năm 2000), trung tâm Pompidou đã đón 80.000 lượt khách.

Kiến trúc[sửa | sửa mã nguồn]

Bản thiết kế của hai kiến trúc sư Piano và Rogers (đều là những người từng nhận giải thưởng Pritzker) là bản vẽ duy nhất đặt tòa nhà theo trục Bắc - Nam, đảm bảo quy hoạch chung của khu vực. Thiết kế này cũng cho phép dành một khoảng không lớn cho "piazza" (quảng trường).

Tòa nhà chính của trung tâm Pompidou có 8 tầng, mỗi tầng có diện tích sàn 7.500 m², ngoài ra còn có 2 tầng hầm. Mặt ngoài của tòa nhà được bố trí rất nhiều ống, cột với hệ thống thang trời. Các hệ thống ống này được sơn màu theo chức năng, các ống điều hòa có màu xanh da trời, các ống nước có màu xanh lá cây còn các đường ống điện có màu vàng. Riêng hệ thống thang trời được đặt trong một ống màu đỏ. Các ống màu trắng là hệ thống thông gió của tầng ngầm. Vì kiến trúc đặc biệt này nên trung tâm Pompidou có rất nhiều biệt danh như "Nhà thờ Đức Bà ống" (Notre-Dame de la Tuyauterie) hay "Pompidolium" (Cung cứu hỏa, xuất phát từ pompier có nghĩa là lính cứu hỏa). Những người chỉ trích thiết kế này thường gọi Pompidou là "nhà kho nghệ thuật" (hangar de l'art), "nhà máy ga" (usine à gaz) hay "nhà máy lọc dầu" (raffinerie de pétrole).

Chức năng[sửa | sửa mã nguồn]

Kể từ năm 2000, tòa nhà chính của trung tâm Pompidou có các bộ phận:

  • Bảo tàng quốc gia nghệ thuật hiện đại Pháp (Musée national d'art moderne): Bảo tàng có bộ sưu tập 59.000 tác phẩm của khoảng 5.000 nghệ sĩ trong đó chỉ có 1.330 tác phẩm hiện được trưng bày trên diện tích 15.000 m² của trung tâm.
  • Các phòng trưng bày ngắn hạn: Có diện tích 5.200 m², chuyên trưng bày tranh, các tác phẩm nhiếp ảnh...
  • Thư viện thông tin công cộng Pháp (Bibliothèque publique d'information - BPI): Gồm cả trung tâm ngôn ngữ đa phương tiện và rạp chiếu phim với tổng diện tích 10.000 m² và sức chứa 2.200 chỗ ngồi.
  • Thư viện Kandinsky: Thư viện chuyên đề về nghệ thuật thế kỉ 20 có diện tích 390 m² và phòng đọc 76 chỗ.
  • Hai phòng chiếu phim 316 và 150 chỗ.
  • Một phòng biểu diễn 396 chỗ.
  • Một phòng thảo luận 160 chỗ.
  • Một không gian công cộng đặc biệt dành cho các hoạt động triển lãm tạm thời.
  • Nhà hàng Georges ở tầng trên cùng.

Ngay gần trung tâm còn có một đài phun nước có tên Đài phun nước Stravinski (Fontaine Stravinski) hay Đài phun nước người máy (Fontaine des automates) được khánh thành năm 1983. Giống như Pompidou, đài phun nước này là đại diện của nghệ thuật đương đại với nhiều bức tượng theo trường phái hiện đại của Jean Tinguely (các tượng bằng kim loại) và của Niki de Saint-Phalle (các tượng màu).

Hình ảnh[sửa | sửa mã nguồn]

Liên kết ngoài[sửa | sửa mã nguồn]

 

Những địa điểm nổi tiếng của Paris
Tháp Eiffel · Khải Hoàn Môn · Đại lộ Champs-Élysées · Nhà thờ Đức Bà · Bảo tàng Louvre · Nhà thờ Sacré-Cœur · Bảo tàng Orsay
Trung tâm Pompidou · Conciergerie · Grand Palais · Vườn Luxembourg · Điện Invalides · Opéra Garnier · Nghĩa trang Père-Lachaise
Khải Hoàn Môn

Tọa độ: 48°51′38″B 2°21′09″Đ / 48,860653°B 2,352411°Đ / 48.860653; 2.352411